Monday, June 5, 2023

Đồng Ánh Liễu : MAI NÀY VỀ GIÀ

Mai này về già ông với tôi
Có còn quấn quýt tựa đôi mươi
Tôi còn nũng nịu hay hờn dỗi
Ông còn lúng túng dỗ mãi thôi.

Mai này về già ông với tôi
Tóc chẳng còn xanh bạc trắng rồi
Chân chậm, mắt mờ, tay run rẩy
Vẫn mãi vai kề gọi "Mình ơi!"

Mai này về già chẳng rong chơi
Mình ngồi uống trà trước hiên thôi
Ta kể nhau nghe dăm chuyện cũ
Một thời hai đứa rất đẹp đôi

Mai này về già ngắm nhau thôi
Da mồi đã nổi khắp muôn nơi
Nụ cười nhăn nhúm theo ngày tháng
Lãng đãng cùng nhau kể chuyện đời

Mai này về già ta nghỉ ngơi
Chẳng bận tâm chi việc trên đời
Bao nhiêu hoài bão thời trai trẻ
Chớp mắt nhẹ thôi đã xa rồi.

Mai này về già ông với tôi
Nhớ nhớ quên quên cái tuổi đời
Ông cười trách nhẹ ôi bà lão
Thật là đãng trí quá đi thôi.

Mai này về già ông với tôi
Cứ mãi bên nhau chẳng chịu rời
Nguyện mãi cùng nhau vui tối sớm
Êm đềm yên ả đón ngày trôi!

Đồng Ánh Liễu
#ĐAL

Thursday, June 1, 2023

GẶP LẠI NGƯỜI YÊU CŨ

Tác Giả: Đỗ Minh Thuỳ
Tôi hiểu ba thương má nhưng không thể quên người yêu cũ. Có điều, trái tim không thể chứa cùng lúc hai người phụ nữ, nên ba mới thấy chông chênh.
Nghe má nói ba bị tai biến, tôi tức tốc vượt hơn trăm cây số về nhà. May mà tai biến nhẹ, lại được cấp cứu kịp thời nên không để lại di chứng. Bệnh viện đông, không khí ngột ngạt làm ba khó chịu. Ba gắt má sao nước nguội quá, cháo gì lạt nhách, gối kê đầu sao quá mềm…
Ba quạu thì quạu, má vẫn nhỏ nhẹ "rồi rồi, để tôi sửa cho vừa ý ông". Quạu với má vậy thôi, má về nhà mới được nửa buổi, ba đã sốt ruột hỏi tôi: "Sao má con đi lâu vậy?". Ba với má đó giờ vẫn vậy, xa thì ngóng, gần thì như mặt trăng với mặt trời.
Từ nhỏ, tôi đã chứng kiến ba má thường xuyên cãi cọ. Má da nâu nên ưa mặc quần áo màu nhạt, ba nói đàn bà phải mặc màu tối mới sang. Má uốn tóc ngắn, ba nói đàn bà phải để tóc dài, kẹp hay bới gì cũng quý phái…
Má biết tỏng bụng ba nên mát mẻ: "Người ta" của ông da trắng, dáng cao mới diện kiểu đó, tui bắt chước sao được". "Người ta" của ba là dì Hiền. Hồi trẻ, ba và dì yêu nhau. Nhà dì chê ba nghèo nên không gả.
Nhà bán gạo, nhiều người mua thiếu rồi quỵt. Má nói người ta nghèo mới làm vậy, kệ đi, coi như làm phước. Ba thở dài, than: "Má mày hiền quá, dễ bị người ta gạt". Má ấm ức: "Phải tía lia, mồm năm miệng mười như "người ta" mới vừa bụng ông chớ gì"...
Lớn lên tôi mới hiểu, ba đuổi bắt thứ gì đó rất mông lung, với hoài không tới. Từ vóc dáng tới tính tình của dì Hiền đã đóng khung trong ba thành chuẩn mực của cái đẹp. Vậy nên trong mắt ba, má chưa bao giờ toàn vẹn. Ba chưa một lần nhắc tên dì Hiền, cũng chưa từng gặp lại sau mấy chục năm xa cách, nhưng tôi vẫn cảm nhận được bóng dáng dì lúc nào cũng đâu đó trong những lần cãi cọ giữa ba với má, trong ánh mắt mênh mang của ba mỗi chiều về...
Người ta hay nói "tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Chính vì dang dở nên ba mới nhớ, mới thương, mới tự gây sóng gió. Có lần tôi hỏi ba: "Dì Hiền đẹp lắm hả ba?". Ba không trả lời, chỉ cười tủm tỉm, ánh mắt xa xăm như thể đang lạc về quá khứ.
Tôi nói: "Má không đẹp nhưng có duyên, tính lại hiền, chiều ba hết mực. Ba còn đòi gì nữa?". Im lặng hồi lâu, ba mới khẽ khàng: "Chuyện người lớn, con không hiểu đâu". Tôi hiểu chớ. Tôi hiểu ba thương má nhưng không thể quên dì Hiền. Có điều, trái tim không thể chứa cùng lúc hai người phụ nữ, nên ba mới thấy chông chênh…
Ba nằm viện được năm ngày, tôi xin chuyển viện lên Sài Gòn để khám lại. Bệnh viện lớn càng quá tải hơn ở quê. Tôi trải chiếu để ba nằm cho đỡ mệt. Góc bên kia, giọng một phụ nữ lớn tuổi cứ liên tục kêu rên: "Bệnh viện gì mà đông phát khiếp", "Bắt số 225 vầy biết chừng nào tới tui hả trời", "Ông quạt mạnh tay cái coi, khỏe cùi cụi mà làm như sắp chết vậy"…
Ba khều tôi: "Chắc bà ấy bệnh nhiều nên khó chịu. Số của ba 200 hả con, đổi cho bà ấy để bả khám sớm chút". Tôi nghe lời ba, mang số qua đổi. Dì ấy thở ì ạch, mặt cau có. Nghe tôi nói đổi số, dì buông gọn lỏn: "Sao tự dưng đổi, có tiền bạc gì không?".
Anh con trai bước qua chào ba tôi để cảm ơn. Ba tôi hỏi anh quê ở đâu. Nghe nói người cùng tỉnh, ba nhổm dậy dòm qua. Hai người cùng sững sờ. Ba lắp bắp: "Là… là… cô Hiền phải không?". Tôi giật thót, quay lại nhìn "kẻ thứ ba" vô hình của má bấy lâu.
Dì ấy mập ù, tóc tai xơ xác, bộ ngực thả rông xập xệ… dường như chẳng liên quan gì tới dì Hiền da trắng, tóc dài, dáng cao ba hay nhắc bấy lâu. Có lẽ cảm giác của ba cũng bàng hoàng giống tôi nên thăm hỏi gượng gạo. Lúc về, tôi trêu ba: "Gặp "người ta", mãn nguyện rồi hả ba?". Ba thở dài: "Thà đừng gặp…".
Từ bữa đó, ba cư xử với má dịu dàng nhỏ nhẹ. Ảo ảnh ba bắt được rồi, cũng chỉ là ảo ảnh thôi, má mới là thực tại của ba. May, cuối cùng ba cũng ngộ ra điều đó.

Thursday, May 18, 2023

ANH EM RUỘT

Tác giả: Lê Nguyệt
Mấy hôm nay ông Ba nhìn bà Ba có vẻ khang khác, lúc nào cũng thấy bà đăm chiêu nghĩ ngợi điều gì. Ông muốn hỏi lắm nhưng biết bà chưa chịu tâm sự khi mà bà chưa chủ động đến ngồi cạnh bên ông. Ba mươi bảy năm làm vợ chồng rồi, đã có với nhau bốn mặt con. Bây giờ hai ông bà ai cũng ngoài sáu mươi, tóc trên đầu đã muối nhiều hơn tiêu, các con thì đều đã lập gia đình riêng tư hết rồi. Chỉ có thằng Hai là ở kế bên nhà, nó là con trai duy nhất của hai người nhưng cũng không chịu ở chung vì từ hồi cưới vợ về nó liền xin ra ở riêng. Chắc là nghe lời con vợ xúi giục bởi nó sợ làm dâu mẹ chồng và ba cô em chồng chứ gì? Thắm thoát mà cũng nhiều năm dữ rồi, rốt cuộc cũng có cãi vã gì đâu, phận ai nấy lo. Đất đai cha mẹ bên bà Ba cũng chia chát hết cho mấy đứa con rồi. Ông bà giờ chỉ còn có cái nhà hương hỏa và hai công dừa sống qua ngày chờ các con chu cấp thôi.
Nói là nói vậy nhưng tụi nhỏ cũng có hiếu lắm, chạy tới chạy lui với cha mẹ hoài, Có gì ngon cũng đem đến cho cha mẹ ăn, hàng tháng đứa cho vài trăm sống cũng thoải mái. Phần đám giỗ của ông bà Ngoại thì thằng Hai nó lo. Ông bà cũng chẳng có gì để phàn nàn cho cảnh sống ung dung tự tại của cặp vợ chồng già.
Nhưng bà Ba cũng đâu giữ hoài tâm sự trong lòng được nên buổi tối hôm đó, bà nấu bình trà ngồi uống với ông, thì thầm:
- Tự nhiên sao mấy lúc gần đây tui nhớ anh Hai quá ông. Không biết bây giờ ảnh sống ra sao trên đó, có đầy đủ, có vui vẻ nhàn hạ như vợ chồng mình hôn.
- Sao tự nhiên bà nhắc tới anh Hai vậy?
Giọng nói của bà trở nên buồn hiu hắt khiến ông Ba chạnh lòng:
- Tui trật rồi phải không ông? Tui ép ảnh chỉ tay trắng bỏ xứ đi như vậy, đến khi hay ảnh  bệnh nặng tui cũng hổng đi thăm. Đám giỗ cha má ảnh chưa về cúng lần nào, nghe đâu ảnh cũng cúng ở trển. Chắc là ảnh oán hận tui lắm. Nhà có hai anh em mà tui làm vậy bạc bẽo với anh mình quá phải không ông?
Ông Ba nhìn bà Ba nước mắt ràn rụa, cảm thấy ái náy trong lòng hết sức. Ông vỗ vỗ lên tay bà, an ủi:
- Lúc đó mình cũng vì các con thôi.
Bà Ba chớp chớp mắt:
- Vì các con. Nhưng khi ảnh bỏ cuộc rồi lẽ ra tui phải chủ động làm hòa với ảnh. Đàng nầy tui cũng vô tâm, khi chị Hai bịnh nặng đem vô Chợ Rẫy chạy chữa tui cũng hổng đi thăm, đến khi chỉ mất thì chỉ có thằng Hai đại diện mình đi cúng. Càng nghĩ, tui càng thấy mình có lỗi với ảnh quá.
- Nhưng khi tui bịnh nặng phải mổ ở Chợ Rẫy ảnh cũng có vô thăm đâu?
- Thì ảnh đang giận mà? Cha má biết vầy chắc buồn lắm. Có hai anh em mà chẳng đùm bọc nhau.
Ông Ba im lặng. Biết nói gì bây giờ? Ngày đó, ông bà Hai bỏ xứ lên Sài Gòn làm ăn. Giao cha mẹ và nhà cửa cho bà Ba lúc ấy chỉ mới mười tám tuổi. Bà Ba một tay chăm sóc cha mẹ, đến năm hai mươi bốn tuổi mới gặp ông. Cưới nhau xong ông cũng về ở rể. Ông bà Hai làm ăn được nên hiếu thảo với cha mẹ lắm. Lúc đó nhà của cha mẹ bà Ba là nhà lá nền đất, ông Hai về cất lại cái nhà tường lót gạch bông cho cha má ở sạch sẽ. Ông Hai nói với bà Ba:
- Công mầy cực khổ chăm sóc cha má nên sau nầy nếu tao có về quê dưỡng già thì cái nhà nầy cũng để cho mầy, tao cất nhà khác. Đất đai chia hai phần đứa nào nấy hưởng. Đất cha má nhiều, tao biết vợ chồng mầy cũng cực khổ lắm, cũng dư sức cất nhà nhưng tao muốn góp phần cho cha má vui vì tao là con trai. Bây giờ không có tao thì vợ chồng mầy cứ việc làm, khi tao về rồi tính tiếp.
Thật lòng lúc đó ông bà Ba cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Trên bảo dưới nghe là phong tục của gia đình từ trước đến nay.
Rồi cha má lần lượt qua đời. Ông Hai cũng về làm mộ cha má, chi phí làm mộ đều do ông Hai bỏ ra. Anh em vẫn trên thuận dưới hòa.
Bà Ba để sòn sòn một tăng bốn đứa con, ông Hai chỉ có hai đứa. Điều kiện sống của con ông Hai tất nhiên là tốt hơn con bà Ba.
Ông Hai không về nên bà Ba âm thầm sang tên hết đất đai của cha mẹ về tên bà. Ông Hai biết nhưng cũng không nói gì.
Ba mươi năm trôi qua, các con đã lớn, đứa nào cũng có tư riêng, bà Ba làm chủ mấy mẫu đất cũng đã lâu rồi, cũng đã quên trong đó có phần của ông Hai nên chia đều cho các con mình. Trong lòng không một chút bận tâm về ông anh cả,
Về phần ông Hai, hai đứa con cũng thành đạt, đứa nào cũng có nhà riêng và công việc ổn định.
Đến khi ông Hai làm ăn không được như xưa nữa, bán nhà thanh lý nợ nần. Trong tay chỉ còn chút đỉnh tiền, ông bà muốn về quê dưỡng già. Bà Ba lúc đó đất cát đã chia cho con hết rồi, lấy đâu mà trả cho ông Hai nên mới nói:
- Tui sở hữu đất nầy đã lâu, tưởng là anh không dìa nữa nên chia chát cho con hết rồi. Bây giờ anh dìa thì cứ cất đại một cái nhà ở trong đất của tui nè.
- Có miếng lủm đất thì vợ chồng tao lấy gì sống mậy?
- Hai đứa con anh hỏng lẽ bỏ ba mẹ tụi nó sao?
- Mầy nói đi đâu vậy? Hồi trước tao đã nói với mầy rồi. Đất đai của cha mẹ là của hai anh em, đứa một nửa. Nhà là tao cất, tao là con trai lẽ ra hưởng hương hỏa nhưng tao đã hứa cho mầy rồi thì không nhắc tới nữa. Nhưng những gì của tao thì phải là của tao chứ? Là anh em ruột, tao để mầy canh tác mấy chục năm mầy lại nổi lòng tham muốn chiếm hết phần tao sao?
- Anh cũng ngộ. Hồi cha má mới mất sao anh không về chia? Bây giờ tui đứng tên mấy chục năm rồi, anh thưa kiện cũng không có được gì đâu. Anh về đây cất nhà trên đất của tui để dưỡng già chứ tuổi tác nầy còn lao động gì nổi nữa mà giành đất cát làm chi?
- Vậy là mầy muốn chiếm hữu hết đất đai của cha má chứ gì? Đất mầy chia hết cho con của mầy mà không hề nói qua với tao một tiếng. Nếu tao như người ta, hồi cha má mới mất tao đã về chia của, rồi bán hết về Sài Gòn sinh sống thì mầy làm sao? Tao làm ăn được, để lại cho em út trồng trọt, chăn nuôi. Tao thất bại về đây mầy cho tao cái nền nhà hả mậy?
- Chứ giờ anh muốn sao? Tui đâu còn gì nữa cho anh?
- Không phải cho mà là trả, đâu đó rõ ràng à mầy. Đất bây giờ mầy đã lỡ cho các con rồi thôi thì tao không nói nữa, nhưng mầy phải vận động tụi nó trả lại cho tao mỗi đứa một công. Tao chỉ cần năm công liền kề để dưỡng già thôi. Còn lại là của mầy tất. Đất cha má phải trên ba mẫu, ba mẫu là ba chục công, tao lấy năm công hẹp mầy sao?
- Anh làm anh, đi cho đã đời rồi về đây giành ăn với em út. Anh suy nghĩ lại đi, lúc cha má già yếu, ai là người bên cạnh chăm lo miếng cơm chén nước chứ? Anh có không? Cũng chỉ là tui. Tui ở với cha má từ nhỏ đến lớn, cúng giỗ một tay, tui xứng đáng được hưởng phần hương hỏa. Anh đã làm được gì cho cha má?
- Giờ ngồi kể công hả mậy? Nuôi cha mẹ mà tính toán như vậy hả? Mầy làm tao có suy nghĩ, cha má đất đai nhiều nên mầy hiếu thảo để giành phần. Nếu cha má nghèo khổ chắc mầy bỏ bê, hất hủi những ngày cuối đời rồi. Khi cha má già yếu, tiền bạc thuốc thang chạy chữa là ai bỏ ra? Không phải tao sao? Nhưng tao làm con không chăm sóc cha mẹ chu đáo như mầy nên bao nhiêu năm nay tao có tơ hào gì đến đất đai của cha má không? Phần của tao cũng  để cho mầy canh tác vì tao nghĩ anh em ruột thịt, đứa nầy ngã sẽ có đứa kia nâng. Bây giừ tao và chị Hai mầy cũng già rồi, về quê mà sống những ngày cuối đời yên tịnh. Từ đầu tao cũng chỉ muốn vài công đất thôi, không có ý định chia hai với mầy.
- Nhưng bây giờ tui đã cho con hết rồi. Con trai thì có dâu, con gái thì có rể, cũng khó mở miệng đòi lại.
- Mầy nói vậy là nói ngang với tao đó hả?
- Nói ngang là anh nói chứ ai? Tui đứng tên đất mấy chục năm rồi, bây giờ anh có thưa kiện gì cũng không thắng nổi đâu?
Ông Ba còn nhớ sắc mặt ông Hai lúc đó. Môi ông mím chặt, mắt long lên, hai bàn tay nắm chặt run run giận dữ. Ông Ba sợ một cuộc xô xát không tránh khỏi xảy ra nên hoảng hốt định kêu thằng Hai qua. Nhưng ông Hai kéo tay bà Hai, hùng hổ bước ra ngoài, lớn tiếng cho cả xóm cùng nghe:
- Mấy mươi năm nay không có công đất nào tao và vợ tao cũng sống được, cũng nuôi được con tao lớn khôn. Chỉ là tao không ngờ tao lại có đứa em khốn nạn như mầy. Hôm nay, tại đây tao thề cắt đứt quan hệ với mầy và cho đến lúc chết không gặp lại mầy một lần nào. Nếu như tao sai lời, tao sẽ nhận lấy hậu quả thảm khốc.
Ông bà Hai đùng đùng bỏ đi. Bà Ba ngồi lại, mặt xanh như tàu lá chuối, một lúc lâu mới định thần và bưng mặt khóc. Bà Ba khóc suốt mấy ngày liền.
Sau đó, bặt tin ông Hai luôn.
Đến khi bà Hai bệnh nặng nằm ở bệnh viện Chợ Rẫy, bà Hảo hàng xóm nuôi con gái ở đó có gặp, bà Ba mới biết là ông bà Hai mua đất cất nhà ở tận Bình Phước xa xôi. Con Tư con gái bà trước giờ qua lại tốt với hai đứa con của ông Hai tìm hiểu nên bà cũng biết loáng thoáng chỗ ở của ông hai. Ngày bà Hai mất thằng Hai có đi đưa tang.
Nhiều năm lắm rồi, bà Ba nhớ anh mình nhưng cũng không nói ra mà âm thầm để trong lòng. Bà nghĩ mình không sai, là do ông Hai không về nên bà tạm thời đứng tên. Sau đó ông cũng không về và khả năng không về của ông rất lớn. Nếu như ông về để bán hết phần của mình đem lên Thành phố bà nhất định sẽ ngăn cản vì không muốn đất của cha mẹ mất đi một góc nào. Mãi cũng không nghe ông Hai nói gì về vụ đất đai cả những khi ông về đám giỗ cha má nên bà chia cho con của mình là hợp lý, hợp pháp.
Nhưng sao mấy lúc gần đây bà lại nhớ đến ông Hai nhiều như vậy? Chẳng biết ông Hai một mình ở Bình Phước đã xẩy ra chuyện gì hay không? Nghe nói từ hồi bà Hai mất đến giờ, các con ông cứ kêu ông bán hết trên đó về ở với chúng nhưng ông không chịu, ông nói ở lại cho vong linh bà Hai được ấm áp. Mồ bà Hai ở đó và ông luôn muốn sau nầy nằm cạnh bà, người vợ đã cùng ông trải qua biết bao nhiêu buồn vui sướng khổ trong đời.
Bà Ba nói với ông Ba;
- Tui tính rồi ông, vài bữa nữa ông đi với tui lên thăm anh Hai, quì lạy ảnh cũng được để xin ảnh bỏ qua cho tui. Anh em trước giờ một lòng một dạ với nhau mà tại tui nên xa cách vậy. Càng có tuổi tui càng thấy mình bậy ông à. Ảnh không bỏ qua cho tui cũng được miễn tui gặp ảnh một lần rồi chết cũng cam tâm.
- Được rồi, Tui sẽ đi với bà.
Nhưng hừng sáng hôm sau, ông Ba kêu bà Ba dậy thì bà đã ngừng thở từ lâu. Thi thể cứng đờ.
Ông Ba hoảng kinh kêu thằng Hai đến, mếu máo kể hết chuyện buổi tối bà ba đã nói gì với ông.
Trước khi phát tang, con Tư gọi điện cho con trai của ông Hai vừa khóc vừa kể chuyện mẹ nó, van xin ông Hai vì nghĩa tử nghĩa tận mà về dự tang má nó để an ủi vong linh bà, Con ông Hai hứa sẽ thuyết phục cha nó.
Đám tang bà Ba có hai đứa con ông Hai về. Chờ mãi cũng không thấy ông Hai xuất hiện. Ai cũng trách ông cố chấp, phút cuối cũng không chịu tha thứ cho em gái của mình.
Chôn cất bà Ba xong. Ba ngày sau, người ta thấy một người đàn ông đứng bên mộ bà Ba thật lâu. Ngay tấm ảnh của bà là một bó hoa. Ông già đó đứng một hồi, đưa tay chậm nước mắt rồi quay lưng bỏ đi thẳng ra bến xe về Bình Phước.
Sưu tầm

Tuesday, May 9, 2023

CHỊ HAI…

Tác giả: Khuyết Danh
(Sưu tầm)

Hôm nay đám giỗ Cha. Chị Hai lọ mọ từ dưới quê lên thật sớm, tay xách nách mang nào là chuối nào là rau và con gà, vừa bước tới cổng thì thấy vợ thằng Út đi ra. Chị Hai cất tiếng:

-Tui mới lên. . .Mợ Út khỏe không?

Không trả lời trả vốn, vợ thằng Út đi thẳng ra cổng, chị Hai tiu nghỉu đi thằng vào trong nhà, thấy Mẹ đang ngồi xếp giấy tiền vàng mã, chị Hai sa vào lòng:

-Thưa Mẹ, con mới lên

Mẹ xoa đầu chị Hai:

-Uhm. . .Hai mới lên đó hả con? Mùa màng lúc này sao rồi, cả tháng nay không thấy bay lên chơi, ta nhớ quá chừng chừng. Thôi con Hai đi rửa mặt rồi xuống phụ mọi người tay chân.

Thằng Út nảy giờ đứng đó, không thèm nhìn lấy chị Hai một cái, liền lên tiếng:

- Không còn bộ đồ nào tươm tất nữa hay sao mà ăn mặc lôi thôi lết thết thế! Cứ ở yên dưới đó, rảnh tui chở Mẹ xuống thăm, chứ lên đây chi.

Chi Hai lủi thủi đi thẳng xuống bếp, còn Mẹ thì buông tiếng thở dài.

Đang loay hoay dọn bàn thờ, nghe tiếng còi xe bin bin, thằng Út nhìn ra thấy hai chiếc xe ô tô mới cứng đậu trước sân, liền hối hả mừng rỡ:

-Oh anh Ba chị Tư qua kìa mẹ ơi!

Thằng Út chạy ra sân niềm nở, phụ anh Ba chị Tư bưng quà vào nhà

Buổi trưa khách khứa đến rất đông. Thằng Út là một giám đốc công ty nước ngoài nên nó mời toàn quan chức, người nào người nấy đều béo ụ, ăn mặc rất sang trọng.

Buổi tiệc bắt đầu, chủ khách cụng ly rôm rả. Mẹ nhìn quanh không thấy chị Hai đâu, vội vã lên tiếng:

- Con Hai đâu rồi, làm cái gì mà lụi cụi mãi dưới bếp rứa hè, lên đây ngồi ăn với Mẹ.

Chị Hai rón rén đi lên, thằng Út liền đứng phắt dậy đi đến chặn chị Hai lại:

- Chị ngồi ăn với sắp nhỏ dưới bếp đi! Chứ lên trên này ngồi, quan khách họ nhìn vào thì tui cất cái mặt đi đâu.

Chị Hai khựng lại, lau vội giọt nước mắt sém trào ra ngoài, lầm lủi đi xuống bếp, Mẹ nghe thằng Út nói vậy, cũng buông đũa đi vào phòng.

Tiệc tàn, thằng Ba, con Tư vào phòng chào Mẹ đi về, thấy đôi mắt Mẹ đỏ hoe, hai đứa xúm vào hỏi rối rít:

-Mẹ sao vậy? Sao Mẹ khóc? Mẹ nhớ ba hả hay bịnh gì nói cho tụi con nghe đi.

Mẹ nhẹ nhàng nói:

-Bay khoan hãy về, nán lại đây một tí. Con Tư ra gọi thằng Út và con Hai vào đây Mẹ có chuyện muốn nói

Bốn đứa con ngồi bên, mẹ chậm rải nói:

- Bay có biết không, từ khi Ba của bay mất là lúc con Hai bỏ học nửa chừng đi ở đợ cho người ta để kiếm tiền phụ ta lo cho bay ăn học. Bao nhiêu tủi nhục, cực khổ con Hai đều gánh hết. Có một lần, chủ nhà mất chỉ vàng nghi ngờ con Hai lấy, rồi họ xúm vào đánh con Hai tả tơi, nó chạy về nhà mặt tím bầm, tóc tai rối bời, quần áo rách tả tơi, nó khóc tức tưởi, ta ôm nó vào lòng mà đứt từng khúc ruột. Từ đó nó nguyện với lòng là không để cho bay khổ cực như nó, nên nó cày thuê gánh mướn, ai thuê gì làm nấy, quên cả tuổi thanh xuân để cho bay được như ngày hôm nay. Thằng Ba bây giờ là một giám đốc bệnh viện, con Tư là một doanh nhân thành đạt, thằng Út là giám đốc của một tập đoàn nước ngoài.

Còn con Hai, nó hy sinh cả đời, không chồng, không con, vì lo cho em mình, bây giờ nó nhận được cái gì đây? Nó nhận được sự hất hủi của mấy đứa em mình, nó nhận được sự khinh bỉ của chính em mình. Thằng Ba, con Tư, thằng
 Út, bay phải biết thương yêu con Hai, ta thì tuổi già gần đất xa trời, mà thấy cảnh như thế này, ta có nhắm mắt xuôi tay cũng không yên lòng. Mẹ buồn lắm các con ơi, nhìn thấy chị hai của bay như ri, ta không chịu được, cứ mỗi lần nhìn thấy nó là ta không cầm được nước mắt. Nếu lúc xưa nó không lo cho bay thì bây giờ nó cũng có chồng có con như người ta, ta còn nhớ hoài, lúc xưa có thằng đó yêu nó quá chừng chừng, cái hôm mà thằng đó đến xin hỏi cưới, con Hai nó mới nói như ri: "Tui theo anh về nhà anh, rồi
 ai lo cho em tui". Từ đó thằng bồ nó bỏ đi biệt xứ, nửa đêm thức giấc thì lúc nào ta cũng thấy con Hai cầm tấm hình thằng đó mà thở dài thở vắn, nó thầm nuốt cái đau buồn vào lòng, âm thầm chịu đựng một mình mà lo cho bay đó.

Thằng Ba, con Tư thằng Út nghe mẹ nói vậy, đứa nào cũng mắt đỏ hoe, tụi nó đã hiểu ra là mình có lỗi với chị Hai nhiều quá, đã làm cho chị Hai buồn. Không ai bảo ai, ba tụi nó ào vào ôm chầm lấy chị Hai mà khóc lấy khóc để.

Nhớ bài hát của Trần Tiến còn văng vẳng đâu đây:

Nhà tôi trên bến sông có chiếc cầu nhỏ cong cong
Hàng cau dưới nắng trong lá trầu không
Chị tôi trông dễ thương bán rau chợ cầu Ðông í a
Chị tôi chưa lấy chồng.
Thời con gái lưng ong có bao người thầm mong theo
Mẹ giục con gái yêu lấy chồng đi
Chị thương hai đứa em thương mẹ già con đau í a
Chị tôi chưa lấy chồng.

(Sưu tầm)

Chủ tịch VASI: ‘Chúng ta mới chỉ sản xuất được cái ốc vít biển số xe ô tô’

LÊ NGÀ - 23/02/2023 13:34

(VNF) - Ông Phan Đăng Tuất, Chủ tịch Hiệp hội Công nghiệp Hỗ trợ Việt Nam (VASI), cho biết: "Trên một chiếc ô tô hiện nay có hơn 20.000 chi tiết linh kiện, cần tới hơn 200 mã kim loại. Hiện nay các doanh nghiệp tại Việt Nam chưa thể chế tạo được một mã kim loại nào trong tổng số 200 mã đó. Chúng ta chỉ mới làm được cái ốc vít bắt biển số xe".

Xem tiếp tại:
https://m.vietnamfinance.vn/chu-tich-vasi-chung-ta-moi-chi-san-xuat-duoc-cai-oc-vit-bien-so-xe-o-to-20180504224281156.htm

Wednesday, April 26, 2023

Đau đầu gối và các biến chứng nguy hiểm | VOA - YouTube

Đau đầu gối và các biến chứng nguy hiểm | VOA 


Tóm tắt:
  • Đau đầu gối là do đầu gối  thoái hóa , chất nhờn khô hay thiếu.
  • Nên dùng gậy chống hay xe đẩy.
  • Không nên đi bộ quá lâu.
  • Không ngồi quá lâu. Không đứng quá lâu . Không đứng lên, ngồi xuống quá nhiều. Tốt nhất là điều độ.
  • Glucosamin không có kết luận có ích lợi gì không. Nó giúp tăng cường chất sụn, chữa bệnh rỗng xương.
  • Tránh ăn đường, mỡ, thức ăn nướng ở nhiệt độ cao . Giảm cân 

Wednesday, April 19, 2023

Hoàng Thị Tố Lang - Chuyện Một Người Mang Tên Nguyễn Thị Di Tản

Tác giả: Hoàng Thị Tố Lang

Tên tôi là Nguyễn thị Di Tản. Cái họ Nguyễn của tôi đã chứng tỏ tôi là người Việt Nam chính hiệu con nai vàng. Song có điều tôi là đứa bé Việt Nam chào đời ở một miền đất lạ xa – đảo Guam- một nơi chốn thật lạ lẫm với quê hương tôi. Theo lời mẹ tôi kể tôi chào đời vào những tháng ngày buồn thảm nhất của miền Nam Việt Nam. Tôi đã nằm trong bụng mẹ, theo mẹ trên con đường di tản của dân tộc tôi. Tôi đã là một chứng nhân của lịch sử. Tiếng khóc chào đời của tôi ở một quần đảo nơi quê người đã giúp mẹ tôi nhiều can đảm vượt qua những thử thách, gian truân của cuộc đời. Tôi đã là Nguyễn Thị Di Tản từ ngày ấy. Thế mà đã hơn một phần tư thế kỷ kể từ 30 tháng 4 năm ấy. Thế mà đã 35 năm qua…

Đã 35 năm qua. Tôi đã lớn. Đã trưởng thành nơi miền đất tạm dung của một tỉnh lỵ miền Tây Canada. Thành phố Winnipeg buồn hắt hiu như tâm sự "Người di tản buồn" của mẹ. Mẹ rất yêu bản nhạc "Người di tản buồn" của Nam Lộc. Ngày còn bé, bằng bài hát ấy mẹ đã ru tôi ngủ. Riết rồi tôi quen với từng lời ca tiếng nhạc. Mẹ bảo đêm nào không nghe bài hát ấy tôi không ngủ. Đến lúc tôi bập bẹ biết nói mẹ dạy tôi hát. Tôi vừa quấn quít bên mẹ vừa đỏ đẻ hát:

Chiều nay có một người đôi mắt buồn
Nhìn xa xăm về quê hương rất xa
Chợt nghe tên Việt Nam ôi thiết tha
Và rưng rưng lệ vương mắt nhạt nhòa
Bạn ơi đó là người di tản buồn
Ngày ra đi lặng câm trong đớn đau.
Rồi đêm đêm hằn lên đôi mắt sâu
Thời gian đâu còn những phút nhiệm mầu
Cho tôi xin lại một ngày, ở nơi nơi thành phố cũ
Cho tôi xin lại một đời, một đời sống với quê hương
Cho tôi đi lại đoạn đường, hàng cây vươn dài bóng mát
Cho tôi yêu lại từ đầu, bên người yêu dấu ngày xưa
Chiều nay có một người di tản buồn
Nhìn quê hương còn ai, hay mất ai ?
Còn bao nhiêu thằng xông pha chiến khu ?
Và bao nhiêu nằm trong những lao tù ?
Ở đây có những chiều mưa rất nhiều !
Nhiều hơn khi hành quân trong tháng mưa
Buồn hơn khi rừng khuya vang tiếng bom
Ngày vui ơi giờ đâu nước không còn
Cho tôi xin lại một lần, ở nơi tôi dừng quân cũ
Cho tôi xin lại bìa rừng, nơi từng chiến đấu bên nhau
Cho tôi xin một lời chào, chào bao nhiêungười đã khuất
Cho tôi xin một mộ phần, bên ngàn chiến hữu của tôi !

Tôi hát như sáo. Mẹ hát sao tôi hát theo vậy. Mẹ bằng lòng lắm. Dần dà tôi có thể hát được cả bài. Bạn bè của mẹ đến nhà chơi mẹ,đem con sáo của mẹ ra khoe. Mẹ bắt tôi hát. Mỗi lần hát xong các bác các cô, bạn của mẹ ai cũng đều rươm rướm nước mắt. Có lần tôi thỏ thẻ hỏi mẹ "Sao con hát hay mà mẹ với các bác lại khóc". Mẹ ôm tôi vào lòng và nói "Bao giờ con lớn con sẽ hiểu tại sao". Cái trí óc non nớt ngày ấy của tôi mơ hồ cảm nhận có một điều gì khác thường ở mẹ, một cái gì mất mát lớn lao trong đời mẹ. Những lúc rảnh rỗi, sau giờ cơm chiều mẹ dạy tôi nói, tôi đọc:

-Con là người gì ?
-Dạ thưa con là người Việt nam
-Con tên gì ?
-Con tên là Di Tản
-Con có yêu nước Việt Nam không ?
-Con yêu Việt Nam lắm !

Tôi đã thuộc nằm lòng những câu mẹ dạy. Tôi đã quen thuộc với cái tên Di Tản. Tôi thấy tên tôi nó ngồ ngộ, dễ thương làm sao. Đến lúc tôi lên năm, mẹ dắt tôi đến một ngôi trường tiểu học ở gần nhà để ghi tên đi học. Từ ngày còn bé tôi chỉ loanh quanh ở cái apartment mẹ ở mà thôi. Chung cư nầy đa số là người Việt nam. Lần đầu tiên đến trường, một khung cảnh mới, người mới. Các học sinh cùng lớp với tôi hoàn toàn là những khuôn mặt lạ xa. Cô giáo cũng thế. Không giống mẹ. Không giống các bác, các cô đến chơi nhà mẹ. Lúc mẹ chào cô giáo ra về. Tôi ở lại trường với tâm trạng thật lạc lõng, bơ vơ. Tôi muốn khóc. Tôi muốn theo mẹ ra về làm sao. Tôi ngồi cô đơn một góc lớp. Cô giáo rất trẻ, đến bên tôi nhỏ nhẹ hỏi

- "What is your name ?".

Tôi cúi mặt, bặm môi chừng như rướm máu, lí nhí đáp bằng cái giọng Việt Nam đặc sệt 
-Dạ .. Di Tản
. Cô giáo chừng như không hiểu, cô xem lại quyển sổ và hỏi lại tôi
 -Your name is Đaithen. Tôi lắc đầu và lập lại "Di Tản". 
Cả lớp rộ lên cười. Tôi bật khóc. Tôi khóc ngon lành như bị ai ức hiếp. Sau buổi học, mẹ đến đón tôi về. Trên suốt quãng đường từ trường về nhà Tôi lặng thinh, không nói một điều gì cả với mẹ. Mẹ âu yếm hỏi tôi "Con đi học có vui không". Chừng như tôi chỉ chờ mẹ hỏi, Tôi òa lên khóc và bảo:
- Sao mẹ không đặt cho con một cái tên nào dễ kêu như Helen, như Cindy hay Linda như tụi nó mà mẹ đặt tên con là Di Tản. Cô giáo đọc không được tên con, mấy đứa cùng lớp tụi nó chọc ghẹo con.
Mẹ tôi dịu dàng, từ tốn bảo:
- Con có biết cả nước Canada nầy có biết bao nhiêu là Helen, là Cindy không con. Còn tên Di Tản chỉ có mỗi một mình con. Con không thấy con đặc biệt sao con. Con phải hãnh diện vì cái tên rất là Việt Nam của con mới phải. Tôi nũng nịu pha một chút hờn dỗi:
- Mà cô giáo đọc là Đaithen mẹ thấy có kỳ không ?
Mẹ trìu mến đưa tay vuốt tóc tôi, hiền hòa khẽ bảo:
-Tại cô giáo không biết cách phát âm của ngươì Việt Nam mình đó thôi. Con phải đọc lại cho cô biết rồi từ từ cô sẽ đọc đúng.
Giọng mẹ thiết tha hơn, chùng xuống, sũng đầy nước mắt.
-Mẹ đã mất tất cả rồi con ơi. Mẹ chỉ còn cái tên Việtnam mẹ gửi cho con. Con có biết như thế không ?
Đầu óc của một đứa bé lên năm làm sao tôi hiểu đuợc hết những gì mẹ nói, song tôi biêt mẹ buồn lắm. Có một cái gì làm cho mẹ khổ tâm lắm. Tôi cảm thấy ân hận. Tôi ôm mẹ, hôn me, và bảo:
- Con xin lỗi mẹ. Con làm mẹ buồn lắm phải không mẹ.
Tôi thấy mắt mẹ long lanh ngấn lệ.
- Không phải đâu con, con của mẹ ngoan lắm.

Đó là câu chuyện ngày lên năm của tôi. Mãi cho đến những năm sau nầy tên tôi vẫn là một đề tài cho lũ bạn chọc ghẹo. Cái chọc ghẹo cho vui chứ không có một ác ý nào cả. Lúc tôi vào Highschool tôi đã lớn lắm rồi. Tôi đã hiểu những u uất của đời me. Tôi thương mẹ hơn bao giờ hết. Thấm thoát mà tôi đã là cô gái 18. Soi gương tôi cũng biết mình đẹp lắm. Mẹ không cho tôi cắt tóc ngắn. Cả trường con gái mái tóc dài chấm lưng với khuôn mặt Á Đông của tôi vẫn là một đề tài nổi bật nhất. Lại thêm cái tên Di Tản nữa. Lúc nầy tôi không còn buồn mỗi lần bị giáo sư đọc trật tên. Bạn bè tôi, những đứa quen nhau từ lớp mẫu giáo đến giờ được tôi huấn luyện cách phát âm nên đọc tên tôi đúng lắm. Tụi nó bỏ dấu còn lơ lớ nhưng tạm được. Nhưng mỗi lần bắt đầu một niên học mới, tên tôi lại là một tràng cười cho lũ bạn cùng lớp mỗi khi các giáo sư mới gọi tên tôi. Giáo sư nào cũng thế. Ngập ngừng một hồi lâu rồi mới đọc. Tôi cũng không nín cười được cái giọng như ngọng nghịu của một giáo sư người Canada đọc một cái tên lạ quơ lạ quắc chưa bao giờ thấy và gặp trong lịch sử dân tộc. Trên tay cầm bài Test của tôi, ngập ngừng rồi vị thầy gọi "Đai then". Cả lớp ồ lên một loạt "Oh, my god". Vị giáo sư lúng túng, đảo mắt nhìn quanh lớp. Cả lớp nhao nhao lên như bầy ong vỡ tổ. Chừng như tụi nó thích những dịp như thế để câu giờ, "nhứt quỉ, nhì ma, thứ ba học trò" mà. Con Linhda ngồi cạnh, hích nhẹ cùi chỏ vào tôi và khẽ bảo:

-Ditan, ổng đọc sai tên mầy rồi kìa, mầy sửa cho ổng đi.

Tôi đỏ mặt. Tôi chưa kịp nói gì cả thì tụi con trai ngồi sau lưng tôi ào ào lên như chợ nhóm "Ditản, Ditản not Đai then". Vị giáo sư lúc đó mới vỡ lẽ ra, mới biết là mình phát âm sai, ông gục gặt đầu nói lời xin lỗi và lập lại "Ditản Ditản".
Lúc nầy tôi không còn nhút nhát như ngày xưa nữa. Bạn bè tôi Tây Tàu, Canadian nữa đều "cứu bồ" tôi mỗi lần có tình trạng như trên vừa xảy ra. Dần dà mọi người gọi tên tôi rất ư là dễ thương. Đến bây giờ nhớ lại những lời mẹ nói với tôi ngày nào, tôi hãnh diện vô cùng về cái tên mẹ đã cho tôi. Tôi thương mẹ vô cùng. Cái đất nước Việt Nam khổ đau muôn chiều đã gắn liền với mẹ tôi như hình với bóng trong cuộc đời lưu lạc xứ người hơn một phần tư thế kỷ. Một điều mà tôi có thể khẳng định rằng "dù hoàn cảnh có thể tách rời mẹ ra khỏi quê hương, nhưng không có một hoàn cảnh nào tách rời quê hương ra khỏi tâm hồn mẹ được". Mẹ sống như chờ đợi, như mong mỏi một điều gì sẽ đến. Có lần tôi bắt gặp mẹ ngồi một mình trong đêm, tay mân mê, vuốt ve bức ảnh bán thân của bố tôi. Mẹ vẫn nuôi hy vọng Bố còn sống và sẽ có lần gia đình tôi laị đoàn tụ như xưa. Nhưng định mệnh đã an bài. Sau khi nhờ một người bạn làm ở USAID đưa mẹ con tôi di tản. Bố hứa Bố sẽ gặp lại mẹ sau. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng Bố bảo sao, mẹ nghe vậy. Một mình mẹ bụng mang dạ chửa mẹ đã lên phi cơ, theo đoàn người di tản và mong có ngày gặp lại Bố. Nhưng niềm hy vọng đó đã vơi dần theo năm tháng cho đến một ngày mẹ được tin Bố đã nằm xuống nơi trại cải tạo. Mẹ như điên loạn. Rồi mẹ tỉnh lại. Mẹ biếng cười, biếng nói. Cuộc sống của Mẹ đã thầm lặng bây giờ càng thầm lặng hơn xưa. Ngoài giờ ở sở. Về nhà cơm nước xong, trò chuyện với tôi đôi lát rồi Mẹ vào phòng. Cái khoảng đời quá khứ ngày xưa. Những kỷ niệm ngọc ngà ngày nào của Bố và Mẹ như chút dấu yêu còn sót lại. Thời gian không làm nhạt nhòa mà ở Mẹ không một hình ảnh nào mà Mẹ không nhớ. Mỗi lần nhắc tới Bố, Mẹ như trẻ lại. Mắt Mẹ long lanh ngời sáng. Mẹ kể cho tôi nghe chuyện tình của cô sinh viên Văn khoa với chàng thủy thủ Hải Quân. Tôi thuộc nhiều bài hát Việt Nam lắm nên tôi ghẹo Mẹ "Mẹ và Bố giống em hậu phương còn anh nơi tiền tuyến quá". Ngoài tình mẹ con ra, tôi như một người bạn nhỏ để Mẹ tâm sự, để Mẹ trang trải nỗi niềm nào là "con biết không Bố hào hoa và đẹp trai lắm .. v.v… và v.v…Tôi nịnh Mẹ:
-Bố không đẹp trai làm sao cua được Mẹ.
Mẹ cười thật dễ thương. Một điều mà tôi biết chắc chắn rằng không ai có thể thay thế hình bóng Bố tôi trong tim Mẹ. Tôi không ích kỷ. Song điều đó làm tôi yên tâm hơn. Tôi muốn cùng Mẹ nâng niu, giữ gìn những kỷ niệm dấu yêu, ngọc ngà của Mẹ và Bố cho đến suốt cuộc đời.

Hôm nay nhân ngày giỗ lần thứ 35 của Bố. Con muốn thưa với Bố một điều. Con cám ơn Bố Mẹ đã tạo cho con nên hình, nên vóc. Dù chưa một lần gặp mặt Bố. Dù bây giờ Bố đã nằm xuống. Bố đã đi thật xa, không có lần trở lại với Mẹ, với con. Song với con Bố vẫn là một hiện hữu bên con từng giờ, từng phút. Con nghĩ Bố đã che chở Mẹ con con hơn một phần tư thế kỷ nay. Xin Bố hãy giữ gìn, che chở Mẹ, con trong suốt quãng đời còn lại. Con mong làm sao ngày nao đất nước thật sự thanh bình Mẹ sẽ đưa con trở về thăm lại quê hương. Con sông xưa sẽ trở về bờ bến cũ. Ngày ấy ở một phía trời nào đó của quê hương con thấy bố mỉm cười và Bố nói với con .. Bố sung sướng lắm, con biết không ? Con yêu dấu !

Đất khách Tháng Tư 2010
Hoàng thị Tố Lang
https://lyhuong-rachgia.blogspot.com/2014/04/oc-truyen-chuyen-mot-nguoi-mang-ten.html