Monday, August 14, 2023

HOA CẨM CHƯỚNG NỞ TRONG NHÀ- Nguyễn Thị Thanh Dương

HOA CẨM CHƯỚNG NỞ TRONG NHÀ.
Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Jan. 09, 2016)

"Hoa Cẩm Chướng" nở trong nhà
Chướng tai gai mắt tuổi già dở hơi.

            ***********

Vợ chồng chị Bông đến nhà chị Phú chơi nhân dịp họ dọn vào nhà mới, họ bán căn nhà cũ to rộng hơn 3,000 Sqf. để mua căn nhà mới  1,800 Sqf. với 3 phòng ngủ gọn gàng vừa đủ cho hai vợ chồng vì các con đã trưởng thành và ở nơi khác.

Chị Phú hớn hở khi mở cửa cho bạn:

–        Mời mãi mà hôm nay anh chị mới đến, ở cùng thành phố chứ cách trở núi non gì….

Trong khi anh Phú tiếp chuyện anh Bông thì chị Phú đưa chị Bông đi xem nhà, nhà Texas rẻ nên nhiều người Việt có điều kiện đều trả tiền mặt và mua nhà mới dễ dàng. Anh chị Phú cũng thế, căn nhà của builder D-R- Horton xây kiểu cọ khá sang và đẹp gía chỉ khoảng 100 đồng mỗi Sqf..

–        Đây là phòng ngủ .. cuả ông Phú.

Thì ra vợ chồng nhà này ngủ riêng. Chị Bông nghĩ thầm trong khi chị Phú tiếp nửa đùa nửa thật:

–        Bàn computer là thế giới riêng cuả ông ấy, nếu tôi mà bước vào đây khi ông ấy đang ngồi computer thì tôi…là nhân vật thứ ba thừa đấy chị.. Trong ánh mắt khó chịu của ông Phú như nói rằng: "Bà chẳng nghĩa lý gì trong lúc này".

Sang phòng bên chị Phú hớn hở tiếp:

–        Và đây là phòng ngủ của tôi, tôi muốn xem ti vi đến bất cứ giờ nào, tôi muốn  treo hình ảnh, bày biện gì thì tha hồ, không làm … chướng tai gai mắt ông  ấy. Bởi thế vợ chồng già ngủ riêng giường, riêng phòng là sung sướng nhất

Hai gia đình quá thân nhau nên chị Bông không ngại ngần nói:

–        Thế mà hai ông bà ra ngoài vẫn sánh đôi chung bóng tưởng như nửa bước không rời nhau cơ đấy.

–        Thì ai chẳng cần bề ngoài, đi chợ, đi nhà thờ hay đi bất cứ đâu đều chung đôi đã đành mà…đến chết vẫn chung đôi luôn.

Chị Bông hết hồn và ngạc nhiên:

–        Sao? Hai ông bà định…chết chung một ngày à?

Chị Phú bật cười:

–        Có vợ chồng già nào còn lụy tình nhau đến cuối đời thế chứ . Nghĩa trang "Mây trời xanh" trong thành phố này đang quảng cáo bán những phần đất giá rẻ thế là hai vợ chồng mình bèn đến xem và mua ngay 2 mộ phần song song nằm cạnh nhau, đã xây bia mộ hình ảnh sẵn sàng rồi , ai chết trước thì vào nằm trước và ghi thêm ngày từ trần vào bia mộ đợi người đến sau. Thế là sớm muộn gì vợ chồng cũng chung đôi trong giấc ngủ cuối cùng. Trông vừa đẹp tình đẹp ý với cuộc đời vừa thuận tiện cho con cháu đến thăm viếng đặt hoa thắp nhang.

Chị Bông tấm tắc khen:

–        Anh chị tính toán chu đáo và tuyệt vời quá.

Chị Phú thản nhiên:

–        Vợ chồng chị và vợ chồng tôi là chỗ quen biết nhau thân nên chẳng có gì phải che dấu, vợ chồng tôi xung khắc cãi nhau như cơm bữa nhưng ở đời người ta vẫn phải sống như một vở kịch, được cái là cả ông Phú và tôi đều giống nhau ở chỗ cần bề ngoài, thích bề ngoài, nhìn vào ai chẳng thấy chúng tôi là cặp vợ chồng già lý tưởng…

–        Nhưng anh chị cũng có cùng sở thích đấy, phòng ngủ riêng của mỗi người đều có một smart ti vi hiệu Samsung 48 inches

Chị Phú kêu lên:

–        Là bất đồng lớn đấy chứ sở thích gì, hai vợ chồng xem chung ti vi ngoài phòng khách thế nào cũng cãi nhau dù bất cứ đề tài gì nên quyết định mua mỗi người một cái trong phòng ngủ ai về phòng nấy mà xem, còn ti vi ngoài phòng khách nếu xem chung thì cấm ai được phát biểu ý kiến là yên chuyện. Giao kèo hẳn hòi..

–        Vậy là nhà có 2 vợ chồng mà 3 cái ti vi. Hãng Samsung trúng mối nhờ những cặp vợ chồng bất đồng đấy chị nhỉ

Chị Phú kể:

–        Tôi quen vợ chồng người bạn, cũng bề ngoài chung đôi như vợ chồng tôi. Chị ấy đã qua đời và an táng trong nghĩa trang "Mây trời xanh". Hai năm sau người chồng ốm đau thập tử nhất sinh, khi chưa vào hôn mê ông ấy cố gắng lấy sức tỉnh táo ngắn ngủi cuối cùng để dặn dò các con rằng: "Các con muốn hoả táng hay chôn cất bố kiểu nào cũng được nhưng tuyệt đối đừng cho bố nằm cạnh mẹ con. Bao nhiêu năm chung đôi với bà ấy rồi, lúc lià đời hãy…trả tự do cho bố …"

Chị Bông cười:

–        Chắc các con phải an táng ông bố trong một nghĩa trang khác, chứ cùng nghĩa trang "Mây trời xanh" bà vợ lại lò mò ra thăm ông ấy và trách mắng sao chúng mình không chung đôi thì hai hồn ma lại… cãi nhau., làm phiền những hồn ma khác.

–        Lúc nào riêng tư được thì cứ riêng tư chị Bông ạ. Tôi với ông Phú lúc trước đi bộ thể dục quanh khu phố nhà mình, nói chuyện một lúc thể nào cũng bất đồng ý kiến và cãi nhau, thế là tôi bèn nghĩ cách đi thể dục một mình với lý do chính đáng không ai hiểu được là tôi  né ông chồng. Tôi bắt chước mấy bà bạn gìa chuyên đi bộ trong mall, cái mall gần nhà tôi lái xe 10 phút là đến, chân đi giày bẹt như khi ta đi ra phi trường vậy đó, tha hồ thoải mái đi dạo trong mall, lên tầng xuống tầng bằng thang bộ, mùa hè mát mẻ, mùa Đông ấm áp, vừa đi vừa ngắm đủ loại quần áo và hàng hóa quên cả giờ về. Khỏe người, có khi lại mua được món hàng gía rẻ với lại tôi còn tha hồ mặc thử các loại quần áo và ngắm nghía mình trong gương cho …qua cơn ghiền shopping chứ tiền đâu mà mua hết những gì mình thích.…

Chị Bông thán phục và hí hửng:

–        Thì ra thế, người ta cứ tưởng chị vào mall mua sắm, cái điều mà chẳng ông nào thích "chung đôi" với vợ nơi chốn này. Hèn gì đi mall ngày thường tôi thấy nhiều…bà già ghê, cứ tưởng họ về hưu buồn chán nên đi shopping cho vui. Hẹn chị Phú một ngày nào đó chúng mình sẽ gặp nhau trong mall và đi bộ vài giờ liền chị nhé.

Chị Phú cao hứng kể thêm:

–        Vợ chồng tôi khác nhau cả những điều nhỏ nhặt, ở thành phố này có 3 hàng B.B.Q. bán vịt quay gần nhà, nhưng sở thích chúng tôi cũng….. không đụng hàng, ông Phú thích ăn vịt của tiệm A. còn tôi thì thích vịt tiệm B. ai cũng cho là vịt quay của tiệm mình chọn là ngon, là nhất.. Mỗi lần nhà cần ăn món vịt quay là hai vợ chồng lại tranh cãi, sau cùng tôi phải…tôi phải….

Chị Bông tranh lời và đoán gìa đoán non:

–        Chị phải mua vịt quay tiệm thứ ba. là huề cả đôi bên chứ gì? Hay là chị chiều chồng, nhịn chồng đi mua vịt quay tiệm A. cho anh vừa lòng ?

Chị Phú nở nụ cười mỉm, nụ cười bí ẩn như nàng Mona Lisa trong tranh:

– Không, tôi vẫn mua vịt quay tại cửa hàng B. tôi yêu thích đấy chứ..

Trong khi chị Bông đang ngơ ngác ngạc nhiên thì chị Phú bèn giải thích:

–        Nhưng tôi tỉnh bơ nói với ông Phú là tôi mua vịt của tiệm A. ông ấy ăn và khen ngon nức nở đúng gu của ông ấy. Nói dối mà vui vẻ cửa nhà chắc Trời Phật cũng thông cảm phải không chị Bông?

Chị Phú kết luận:

–        Chị Bông ơi, sở dĩ vợ chồng về già "xung khắc" vì ai cũng trở nên chướng. Coi như  "hoa Cẩm Chướng" nở trong nhà quanh năm .. Ngày xưa tôi yêu hoa Cẩm Chướng lắm, bây giờ thì không, cứ nghe đến tên hoa Cẩm Chướng là …hình ảnh ông Phú lù lù hiện ra.

–        Ôi, hoa Cẩm Chướng đẹp thế mà lại là hình ảnh của các vợ chồng già trái tính trái nết, tội nghiệp cho hoa quá….

Hai bà xem nhà và nói chuyện xong cùng ra ngoài phòng khách nói chuyện chung với hai ông. Chiếc Smart Tivi Samsung 50 mấy inches được mở lên đang có cảnh đẹp ở một đất nước nào đó, anh Bông rồi đến chị Bông vừa nói chuyện vừa khen cảnh trong phim trong khi hai vợ chồng anh Phú chỉ nói chuyện, tuyệt nhiên không ý kiến gì với cảnh trong ti vi.

Chị Bông hiểu là bản hợp đồng của vợ chồng chị Phú đã được tôn trọng.

Khi anh chị Bông đứng dậy cáo từ hai vợ chồng anh Phú, hai …đoá hoa Cẩm Chướng của đời nhau cùng tươi tắn, cùng sánh đôi ra tận cửa tiễn bạn và ríu rít như chim hót:

–     Hôm nay anh chị đến chúng tôi bất ngờ mà vui quá..

–        Hôm nào anh chị rảnh đến ăn với chúng tôi một bữa cơm tối nhé. Chúng tôi cùng mong đợi đấy.

Anh Bông có vẻ ngạc nhiên trước sự hòa hợp của vợ chồng chị Phú. Còn chị Bông thì bỗng…nghi ngờ tất cả những cặp vợ chồng già từng khoe là đồng cảm, trên thuận dưới hòa và hạnh phúc bên nhau suốt cuộc hành trình dài cuộc hôn nhân của họ.

                       **************

Buổi chiều ở nhà chị Bông mở ti vi lại thấy quảng cáo của nghiã trang "Mây trời xanh", quang cảnh thanh tịnh mát mẻ đúng là nơi yên nghỉ ngàn thu, chị Bông hối hả gọi chồng:

–        Anh Bông ơi, anh có thích cái này không?

Anh Bông từ trong phòng trong vọng ra:

–        Bà thích gì thì cứ việc xem đừng réo tên tôi. Bà biết rồi mà, những gì bà thích là tôi không thích.

–        Nhanh lên, cái này phải có anh cùng quyết định. 

Anh Bông tò mò đi nhanh ra ngoài còn kịp thấy cảnh những ngôi mộ trong nghĩa trang và lời quảng cáo vưà lập lại, anh khó chịu:

–        Bà bảo tôi xem cái này để quyết định cái gì? Nhà mình đang yên đang lành lại bàn chuyện nhà quàn nghĩa địa là sao? Bà dở hơi từ lúc nào thế?

Chị Bông giật mình, chẳng lẽ dưới mắt anh Bông chị đang là kẻ dở hơi, là "đóa hoa Cẩm Chướng" vô duyên?

–        Dĩ nhiên là không phải bây giờ. Mua mộ phần cho…tương lai anh và em.

Anh Bông bắt bẻ:

–        Lại càng dở hơi. Chữ "Tương lai"  dùng cho cảnh đời hi vọng tươi sáng phía  trước nghe hào hứng hơn là đem dùng cho một ngày buồn tang tóc chẳng ai đợi ai mong.…

–        Vậy thì em sửa lại đây, cho ngày sau chúng ta lìa đời. Hai mộ phần song song bên nhau thì được bớt 20% mà nếu trả tiền mặt từ bây giờ thì bớt đến 50%.

–        Bà đến chết vẫn còn tính toán đắt rẻ như đi chợ. Tôi biết rồi, bà muốn mua chỉ vì ham rẻ, cũng như khi đi shopping bà mua cả món đồ không thích nhưng vì giá rẻ. Nhưng xưa nay tôi và bà có mấy khi hợp nhau đâu, chung đôi làm gì hả?

–        Biết rồi, nhưng lúc ấy mình chết ngắc, chung đôi hay riêng lẻ cũng thế thôi. Trước mắt là tiết kiệm được tiền, mình lo trước thì con cái đỡ phải lo.

Anh Bông cương quyết:

–        Không, tôi và bà đã từng khác nhau trong ý nghĩ cho viễn cảnh này, tôi muốn được an táng trong nghĩa trang và có người hương khói còn bà muốn hoả táng và thảy tung tro bụi ra gió ra biển cho một kiếp người tản mạn bay đi khắp thế gian .

Chị Bông thở dài:

–        Ừ nhỉ, trong lúc cao hứng nghe quảng cáo và nhất là lúc nãy nghe chuyện chị Phú  nên em bất chợt nói thế thôi. Đến chết anh và em cũng không cùng suy nghĩ mà, mỗi người thích yên nghỉ một kiểu..

Giọng chị Bông bỗng như một nốt nhạc trầm:

–        Anh này…

–        Sao bà cứ lải nhải mãi thế? Bà muốn gì?

Chị Bông trách:

–        Ngày xưa quen em anh đến nhà em chỉ mong được nói chuyện cùng em. Bây giờ em muốn nói anh chẳng muốn nghe.

–        Mấy chục năm nay rồi bà ơi, vật đổi sao dời nữa là hai người trần gian chúng ta, bà muốn gì thì nói ngay đi, tôi không có thì giờ nghe bà nũng nịu…

–        Tự nhiên em buồn, em chỉ muốn chia sẻ cảm xúc là đời người thường có hai chuyến xe hoa, chuyến đầu là hoa cưới vui vẻ bên nhau, chuyến sau là hoa tang buồn bã, là chia lìa nhau. Thế thôi.

Anh Bông gạt phăng:

–        Sự đời nó thế, ai cũng thế, hơi đâu mà bà cảm xúc dư thừa vớ vẩn…

Chị Bông đành chịu thua chồng.

Hôm anh Sơn bạn cùng hãng anh Bông đến chơi nhà, chị Bông cùng chồng tiếp chuyện bạn, hỏi thăm anh chuyện sắp về hưu thì anh Sơn tâm sự:

–        Ai đi làm đến tuổi gìa chẳng muốn về hưu vui hưởng cảnh an nhàn, tôi cũng thế, nhưng bây giờ tôi đổi ý định rồi, thà đi làm có mệt mỏi còn hơn là về hưu vợ ở nhà , chồng cũng ở nhà mỗi ngày 24 tiếng có nhau, ra vào chạm mặt nhau không ….ly dị sớm cũng…chết sớm.

Chị Bông giả bộ ngây thơ:

–        Sao vậy anh Sơn? Ngày xưa thuở đang yêu các anh chẳng từng mong muốn được gặp nàng, được nhìn thấy mặt nàng là đã sung sướng biết bao.

–        Nhưng chị ơi, nàng bây giờ là bà già khó tính nói dai nói nhiều. Hai vợ chồng cãi nhau căng thẳng thần kinh lắm, không li dị thì cũng chết sớm chứ còn gì nữa.

Chẳng lẽ anh Sơn nói đúng? chẳng lẽ "hoa Cẩm Chướng" nở khắp mọi nhà của những đôi vợ chồng ở ngưỡng cửa tuổi già?

Về già ai cũng thay tính đổi nết, các ông cũng chẳng vừa nói chi các bà.

Những cặp vợ chồng đã đi với nhau suốt quãng đường dài, từ thuở tinh khôi mới lấy nhau đến lúc con đàn cháu đống nhìn mặt nhau bao nhiêu năm, thấy những thực tế đời thường của nhau bao nhiêu ngày tháng chán chường nhau đã đành.

Có những cặp giữa đường gặp gỡ, anh li dị, chị thôi chồng tưởng đôi ta bỗng tìm được một nửa mong ước đời nhau, cùng nhau đi nốt quãng đường còn lại, thời gian đầu cả hai đều lịch sự nhã nhặn như cặp đôi lý tưởng  trong phim truyện, trong tiểu thuyết, cả hai đều sống như người trong mộng của nhau, nhưng một thời gian sau đã quen mặt quen người thì họ lại hiện ra đúng cái tôi đời thường của họ, chàng và nàng cũng biết nói dối, nói ngang như cua bò, cũng …"hoa Cẩm Chướng" như ai, và thế là "hoa Cẩm Chướng" lại nở trong nhà, lại nở quanh năm…

Họ chướng tai gai mắt  nhau, bất đồng nhau  có khi còn nhiều  hơn người chồng cũ, người vợ cũ mà họ đã chia tay.

Và có những cố nhân thương hoài ngàn năm của thời xuân xanh ai đó  biết đâu cố nhân ấy đang là người chồng, người vợ dở hơi chán mớ đời, đang là "hoa Cẩm Chướng" không trồng mà mọc trong nhà của kẻ khác.

Cầu cho kiếp sau họ không gặp lại cố nhân.

Cầu cho kiếp sau những lời hẹn thề chung đôi không thành sự thật để họ sẽ mãi là cố nhân của nhau, cho cuộc sống trần trụi đời thường có chỗ thăng hoa niềm mộng mơ lãng mạn, cho ân tình không trọn vẹn sẽ đẹp mãi đến ngàn sau.

Chị Bông lại lên tiếng với anh Bông:

–        Em chợt nhớ ra bài báo mới đọc trên net hôm qua làm em chạnh lòng.…

–        Bà lại thương vay khóc mướn gì thế?

–        Lần này em không dở hơi đâu, em thương và khóc cho mình đó anh. Bài báo nói về nỗi cô đơn của người giả trong nursing home. Em sợ cô đơn và sợ…ma nữa, không dám ở trong nursing home một mình…

Chị Bông nài nỉ:

–        Bất cứ ông già bà cả nào dù có nhà riêng, có tiền của trong tay cũng không thể tự chăm sóc bản thân mình khi già khi bệnh, con cháu thì có cuộc sống riêng và bận rộn riêng của chúng nó nên nursing home là mái nhà sau cùng cho tuổi già khi ta sức tàn lực cạn. Về già vợ chồng mình cùng vào nursing home anh nhé, hai vợ chồng sẽ ở chung một phòng. ..

–        Trời…tới lúc ấy bà cũng…chưa buông tha tôi hả? hả? …

Chị Bông vội vàng xuống giọng:

–        Em hứa sẽ thay đổi tính nết, không …ngang tàng như bây giờ. Em sẽ không đòi để đèn sáng khi đi ngủ vì sợ ma làm cho anh chói mắt bực mình và trằn trọc cả đêm, em sẽ không mở nhạc tình cảm êm dịu để ru em ngủ nhưng lại làm anh điếc tai và mất ngủ, em sẽ không ….…

Anh Bông có vẻ thương cảm ngần ngừ:

–        Thôi đủ rồi…để tới lúc đó hãy tính, với lại bà đã già khú đế, đã lú lẩn thì biết gì đèn sáng hay đèn tắt, biết gì nhạc tình cảm du dương nữa chứ…

Chị Bông hỏi tiếp:

– Thế còn chuyện…về bên kia thế giới anh có chịu nằm cạnh em không?  

–        Nhất định là không…

–        Vậy em sẽ không đặt mua hai lô mộ phần gía rẻ, phải không?

–        Nhất định là không.

Chị Bông khẽ thở dài, không vì trách chồng từ chối chung đôi nơi suối vàng mà vì... tiếc món hàng rẻ không được mua.

Chị an ủi là biết đâu sau này anh Bông sẽ cùng chị vào ở nursing home cho đỡ tủi cái thân già…

Chị ra ghế sofa ngồi, chẳng biết làm gì chị liền lấy tờ báo Việt ngữ nằm chơ vơ trên bàn ra đọc.

Một mục cảm tạ cáo phó đập ngay vào mắt chị Bông: "Gia đình chúng tôi xin cảm tạ các chú bác họ hàng, các bạn hữu đã tiễn đưa linh cửu mẹ chúng tôi là bà qủa phụ Nguyễn thị Hoa Hòe đến nơi an nghỉ cuối cùng tại nghĩa trang… "

Như vậy là người chồng đã mãn phần rồi, bây giờ đến lượt bà vợ

Chị bỗng bâng khuâng và tò mò tự hỏi không biết bà Nguyễn Thị Hoa Hòe có từng là "hoa Cẩm Chướng"  trong nhà không? và ông chồng có là "hoa Cẩm Chướng" của đời bà không?  hai vợ chồng nhà này có bất đồng nhau không?

Mỗi người sẽ yên nghỉ một cách hay họ vẫn kiên nhẫn nằm song song chung đôi hai mộ phần cho đẹp mặt với thiên hạ và vừa lòng con cháu?

Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Jan. 09, 2016)
https://vbmdhk.org/hoa-cam-chuong-no-trong-nha-nguyen-thi-thanh-duong/

Saturday, August 12, 2023

Xăng Ôm

Tác giả: Trần Cao Duyên
Saturday, October 26, 2013

Đứt gánh giữa đường ở tuổi 27, chị không đi bước nữa. Chị nói ở vậy cho đàn ông thèm chơi.
Thực tình chị chẳng hay đầu mày cuối mắt với ai, hằng ngày chỉ chăm chú vào việc bán xăng lẻ kiếm tiền nuôi con. Nhưng "ong" vờn quá nhiều khiến chị ngày càng làm duyên làm dáng và nhận ra rằng mình đẹp. Không phải là nhà "ong học" chị vẫn biết tỏng con nào tơ, con nào già, con nào la cà cho vui, con nào bay tới bay lui để đặt mục tiêu... oanh tạc.

Một anh chàng gốc rễ ở đây, vậy mà vẫn "đi lạc" vào nhà chị, vờ hỏi thăm đường. Rồi anh bảo chị đổ xăng. Cổ áo trễ tràng, chị cúi xuống… Ôi chao! Anh thấy lâng lâng như vừa uống rượu. Rồi anh bông lơn, hỏi mồ chồng cỏ héo chưa em? Cặp mắt gợi tình, chị nói em quạt mỏi tay rồi mà chưa héo. Anh nói hay là em nhổ cho nhanh?

Anh móc ví tính tiền. Chị đứng sát sạt bên anh. Hương thiếu phụ át cả mùi xăng làm anh mê mẩn. Chị chủ động rút tờ hai trăm ngàn trong ví anh, nói vô nhà em thối lại nhé. Anh sướng rơn, nghĩ bụng chắc con cá "đói" đang cắn câu. Chị đứng lấp lửng ở cửa buồng, bất ngờ tát yêu anh, nói anh đẹp "chai" lắm. Mặt mày đờ đẫn, anh ôm choàng chị. Anh vừa định đi xa hơn thì chị khẽ đẩy anh ra, nói để khi khác, con bé em đi học sắp về. Tiền thối đây anh. Anh nói thôi, bo cho em.

Từ đó anh thường than với bà xã, rằng xăng đã lên lại còn bị đổ thiếu, tiền xăng coi vậy mà bộn em ơi. Sau lời than, anh có vài trăm từ sự cảm thông của vợ.

Một lần đi nhậu thịt dê, bàn anh và bàn kế bên không hẹn mà cùng nói về chị bán xăng. Anh chưng hửng, thì ra con nhỏ này đâu phải "ban phát" cho riêng mình. Anh ngồi im lặng, sượng sùng. Một ông nói chúng mình đã "chung một điểm rơi" sao không ghép bàn ngồi với nhau hè? Sau màn cụng ly thề "đừng cho vợ biết", các ông tranh nhau kể "tình tôi với nàng đẹp nhất trần gian". Ông thì kể nàng tình tự với tao thế này, ông thì kể nàng âu yếm tao thế kia. Có ông còn bạo miệng kể, gần đến lúc "cao điểm" thì con bé nàng về. Xui thế!

Cuối cùng ai cũng ngã ngửa vì em này gặp ai cũng diễn cùng một vở: từ khâu gợi tình cho đến khâu "gợi" tiền. Một ông nhăn nhó, nói nó đổ loại xăng gì mà xe tui cứ nổ lụp bụp, đi cà giựt cà tưng. Cả bọn mặt nghệch ra, ai cũng "ngậm ngùi" nói xe tui khác gì xe ông. Lão chủ quán đi ngang cười ha hả: "Đổ xăng ba lăng nhăng thì phải thế thôi".

"Phiên tòa" cấp thôn

Dạo này người làng hay xì xào về vụ "xăng ôm" với một lô tên tuổi quý anh "khả kính". Mấy bà vợ "có quyền và nghĩa vụ liên quan" nhảy dựng lên, rật rật tìm nhau bàn tính và quyết định hai điều: Một là chồng ai nấy… dạy. Hai là gửi đơn cho thôn đề nghị kiểm điểm con mẹ bán xăng vì hành vi "treo mỡ trước miệng mèo", làm ảnh hưởng đến nếp sống văn hóa địa phương.

Điều thứ nhất có tác dụng vì đàn ông ham vui khều khều chút phở nhưng muôn thuở vẫn là cơm. Còn "phiên tòa" cấp thôn thì trớt quớt.

Thôn hỏi vì sao cô bán xăng ôm?

Chị thưa, khi em đổ xăng, mấy ảnh lợi dụng ôm em.

Thôn lại hỏi tại sao cô không xô ra?

Chị đáp, xô ra thì xăng đổ. Lỗ em ai chịu?

Vậy sao cô lấy tiền bo? - thôn hỏi tiếp.

Chị lại thưa, đó là tiền lẻ mấy ảnh cho em vì cám cảnh mẹ giá con côi.

Lại hỏi, cô có biết là cô đang treo mỡ trước miệng mèo không?

Chị nổi tức, nói lạ hè, tui có mỡ tui treo, ai có mèo nấy giữ chớ!

Thôn cho chị về. Ra đến thềm, chị quay lại, mắt long lanh, nói: "Bữa nào mấy anh ghé em đổ xăng cho vui, héng!".

Trần Cao Duyên
https://baomai.blogspot.com/2013/10/xang-om.html

Thursday, August 3, 2023

PHAN LỤC - LUẬN BÀN CHỮ NGHĨA TIẾNG VIỆT

Tác Giả: Phan Lục

Là người Việt, chúng ta cần phải nói và viết tiếng Việt cho chính xác. Hiện nay có nhan nhản những chữ dùng sai và những lỗi in sai trên các sách báo và trong các buổi phát thanh ở quốc nội cũng như quốc ngoại, tôi thật sự lo lắng tiếng Việt sẽ dần dần mất đi sự chuẩn xác vì chiều hướng sử dụng sai từ ngữ hoặc viết sai chính tả. Thật buồn là một bộ phận giới trẻ chỉ mải mê vào các cuộc giải trí mang tính công nghệ (chat, game online…) mà quên không chịu đọc (và không thích đọc) sách báo nói chung. Phải chịu đọc nhiều, tham gia giao tiếp xã hội, chịu thì chúng ta mới hình thành một khả năng ngôn ngữ ổn định, có khả năng trau dồi sự diễn đạt ngôn ngữ của mình và có thể đánh giá được sự đúng sai. Thậm chí ngay trong bài viết này, nhiều người đã không thèm quan tâm rồi vẫn cứ tiếp tục dùng chữ không chính xác theo ý nghĩ chủ quan của mình.

Tiếng Việt chúng ta phần lớn gồm những tiếng Hán-Việt nên nếu không thông hiểu ngữ nghĩa thì rất dễ sử dụng sai, nhất là đối với các từ cùng âm khác nghĩa. Lúc đầu chỉ có một số người dùng sai, sau đó nhiều người bắt chước dùng theo rồi dùng mãi nghe quen tai nên cứ tưởng là đúng. Tôi thấy nhiều người kể cả một số nhà văn, nhà báo đều sử dụng một số từ ngữ tiếng Việt không chính xác như sau:

Cặp đôi: Cặp có nghĩa là hai vật hoặc hai cá thể đi đôi với nhau. Đôi có nghĩa là hai vật hay hai cá thể. Người ta nói "đôi vợ chồng" hoặc "cặp vợ chồng", "đôi tình nhân" hoặc "cặp tình nhân", " đôi trai gái" hoặc "cặp trai gái" v.v… Dùng từ ngữ "cặp đôi" (2+2=4) để diễn tả 2 cá thể thì nghe không hợp lý. Mới đây có người dùng từ ngữ "bộ đôi" diễn tả trường hợp này, tôi thấy có thể chấp nhận ("bộ đôi" là một bộ có 2 thứ).

Chuyển ngữ: "Chuyển ngữ" (danh từ) có nghĩa là ngôn ngữ được dùng làm công cụ truyền thụ kiến thức. Ví dụ: tiếng Việt được dùng làm chuyển ngữ trong bậc đai hoc. Còn chuyển đổi nội dung văn bản từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác thì gọi là dịch thuật (động từ) hay phiên dịch. Ví dụ, phiên dịch một bài báo tiếng Anh sang tiếng Việt. Vậy dùng "chuyển ngữ" để nói về việc phiên dịch một văn bản là sai.

Dưới tuổi vị thành niên và trên tuổi vị thành niên: Theo quy định pháp luật hiện hành của nhiều nước trong đó có Mỹ và Việt Nam thì đời người có 2 độ tuổi rõ ràng: vị thành niên có nghĩa là người chưa trưởng thành (vị = chưa) dưới 18 tuổi và thành niên  người đã trưởng thành trên 18 tuổi). Vì vậy, không có độ tuổi nào được gọi là dưới hay trên tuổi vị thành niên.

Đảng cộng sản Trung cộng: "Trung cộng" có nghĩa là "đảng cộng sản Trung quốc". Vì vậy, nếu nói "đảng cộng sản Trung cộng" tức là đã nói lặp trùng ý.

Đề kháng: Từ ngữ "đề kháng" được mọi người dùng nên nghe quen tai rồi thấy là đúng chứ thật ra chữ chính xác là "để kháng" (từ Hán-Việt) có nghĩa là chống cự lại.

Đương cáo: Trong một vụ kiện có "nguyên cáo và bị cáo" hoặc "nguyên đơn và bị đơn" chứ không có nhân vật nào được gọi là đương cáo cả! Từ này mới được chỉ có một tác giả vừa sáng tạo nên không có trong từ điển tiếng Việt và vô nghĩa.

Hạ nghị sĩ: Quốc hội Hoa Kỳ (United States Congress) là cơ quan lập pháp lưỡng viện của Chính quyền Liên bang Hợp Chúng quốc Hoa Kỳ. Quốc hội Hoa Kỳ gồm có Hạ viện (House of Representatives, còn gọi là Viện Dân biểu) và Thượng viện (Senate). Hạ viện có 435 thành viên được gọi là dân biểu (Representatives và được viết tắt là Rep.). Thượng viện có tổng cộng 100 thượng nghị sĩ (senators). Không có chữ tiếng Anh nào được dịch là "hạ nghị sĩ" nên gọi như thế là sai. Các quốc gia khác như Anh, Pháp… có quốc hội lưỡng viện cũng không dùng chữ nào có nghĩa là "hạ nghị sĩ" hết!

Hôn phu và hôn thê: Hai từ ngữ này đều vô nghĩa và không có trong tự điển tiếng Việt. Nếu muốn nói là chồng hay vợ chưa cưới thì phải viết hay nói là vị hôn phu hoặc vị hôn thê (vị = chưa; vị hôn = chưa cưới, dùng để bổ nghĩa cho phu hoặc thê).

Nhân đây, để phân biệt rõ nghĩa của từ, xin nói thêm về từ "vị" là tiếng Hán-Việt có nhiều từ đồng âm khác nghĩa như sau:
* Vị có nghĩa là "chưa" như đã nói trên.
* Vị có nghĩa là "vì" như vị kỷ, vị ngã, vị tha, vị nhân, vị nể, vị quốc vong thân…
* Vị có nghĩa là "chức vụ, ngôi thứ" như danh vị. học vị, chức vị, thoái vị…
* Vị có nghĩa là "từng người" (có ý tôn kính chức vụ, danh hiệu) như quý vị, liệt vị, chư vị, vị vua, vị chủ tịch, vị đại biểu…
* Vị có nghĩa là "chỗ, vị trí" như bài vị, linh vị, yên vị, kế vị, hư vị, đồng vị, hoán vị, nhân vị, phương vị…
* Vị có nghĩa là "cảm nhận được bằng lưỡi" như vị giác, khẩu vị, gia vị, hải vị, mỹ vị, vô vị, vị ngọt, vị mặn…
* Vị có nghĩa là "thứ, nói về thành phần trong tổng thể" như ngũ vị hương, lục vị, bát vị…
* Vị có nghĩa là "từng dược liệu trong thang thuốc đông y" như thang thuốc thập vị, mỗi vị 2 chỉ…
* Vị có nghĩa là "nói" như vị chi (năm với năm vị chi mười), vị ngữ, chủ vị…
* Vị có nghĩa là "tập hợp, loại" như tự vị (từ điển).
* Vị có nghĩa là "dạ dày" như tỳ vị (lá lách và dạ dày).
*Vị có nghĩa là ngôi thứ 8 trong 12 địa chi, còn gọi là "mùi" như tuổi đinh mùi hay đinh vị, tuổi tân mùi hay tân vị v.v…
* Vị có nghĩa là con nhím. Vân vân…

Hỗ trợ:"Hỗ trợ" có nghĩa là giúp đỡ lẫn nhau, đồng nghĩa với "tương trợ" (hỗ = tương = lẫn nhau). Nếu một bên đơn phương giúp bên kia như chính phủ xuất ngân sách giúp người dân trong cơn đại dịch thì không thể gọi là "tiền hỗ trợ" (vì người dân đâu có giúp lại chính phủ) mà phải gọi là tiền cứu trợ hay tiền trợ cấp hoăc một luật sư có dịch vụ giúp đỡ đồng hương về mặt pháp lý thì nên dùng từ ngữ "trợ giúp pháp lý" (vì đồng hương không giúp gì lại cho người luật sư). Như vậy, nếu đơn phương giúp đỡ người khác thì tùy trường hợp dùng các từ ngữ: giúp đỡ, trợ giúp, trợ lực, ủng hộ, bảo trợ… (không có chữ "hỗ" trong trường hợp này). Còn một số từ ngữ diễn tả sự giúp đỡ nữa là: "yểm trợ" (danh từ quân sự) có nghĩa là che chở và giúp đỡ bằng hỏa lực, tài trợ có nghĩa là giúp đỡ về tài chánh, viện trợ có nghĩa là giúp đỡ nước khác hay giúp đỡ về quân sự.

Lễ vu quy: "Vu quy" có nghĩa là "về nhà chồng". Trong những thiệp cưới, người ta thường ghi "Trân trọng báo tin lễ thành hôn và vu quy của con chúng tôi". Thật ra, chữ "lễ thành hôn" đã đủ nghĩa là "lễ cưới" áp dụng cho cả trai lẫn gái và "vu quy" chỉ là một hành động của cô dâu đi về nhà chồng sau lễ cưới, tất nhiên chỉ là một phần trong lễ thành hôn chứ không có một lễ riêng biệt. Cặp trai gái này được gọi là "đôi tân hôn" (căp vợ chồng mới cưới) nên không phải chỉ bên nhà trai mới dùng từ ngữ "tân hôn" mà bên nhà gái phải treo chữ "vu quy" trước cổng nhà mình (!). Như vậy, cả hai bên đều dùng chữ "HÔN LỄ" để treo trước cổng nhà mình là chính xác nhất!

Miễn phúng điếu: "Phúng điếu" có nghĩa là mang tiền và lễ vật đến thăm viếng chia buồn cùng tang quyến. Nếu nói là "miễn phúng điếu" tức là miễn cả việc mang lễ vật lẫn thăm viếng. Vì thế, nếu tang gia không muốn nhận tiền hoặc vòng hoa thì phải nói rõ: "miễn tiền phúng điếu" hoặc "miễn vòng hoa phúng điếu".

Nhà khoa học gia hoặc nhà chính trị gia v.v…: "Gia" (tiếng Hán-Việt) nghĩa là "nhà" nên chỉ dùng một chữ "nhà" hoặc một chữ "gia" cho khỏi trùng ý (nhà khoa học hoặc khoa học gia, nhà chính trị hoặc chính trị gia, nhà kinh tế hoặc kinh tế gia v.v…).

Tài khoản:"Tài khoản" nghĩa là khoản tiền như tài khoản ngân hàng là khoản tiền gởi tại ngân hàng. "Tài khoản" được dịch từ tiếng Anh là account nên Facebook account. Google account… được dịch là Tài khoản Facebook, Tài khoản Google… trong khi ở các nơi đây không dính líu gì đến đồng tiền cả. Thật ra "account" có 2 nghĩa: 1. Khoản tiền 2. Trương mục (bản kê khai, bản miêu tả) nên mới có sự phiên dịch không đúng. Vì vậy, phải gọi là Trương mục Facbook, Trương mục Google… thì mới chính xác.

Tào khang: Từ ngữ "tào khang" được mọi người dùng nên nghe quen tai rồi cho là đúng chứ thật ra phải nói là "tao khang" mới đúng. "Tao khang" (từ Hán-Việt) được định nghĩa là: 1. Bả rượu và gạo tấm là thức ăn của người nghèo (nghĩa đen). 2. Chỉ người vợ lấy mình từ thuở nghèo nàn (nghĩa bóng). Ví dụ: Nặng tình cát lũy, nhạt tình tao khang (truyện Kiều).

Trù trì: Người ta thường nói vị sư "trù trì" một ngôi chùa. Thật ra phải nói là "trụ trì" mới đúng chứ không phải "trù trì" hay "trú trì" vì chữ "trụ" có nghĩa là "còn đấy". Hễ cái gì đang ở vào thời kỳ còn đấy thì gọi là "trụ". Trụ trì Phật bảo nghĩa là Phật ở đời mãi mãi. Trụ trì tam bảo nghĩa là Phật tịch rồi nhưng còn tượng Ngài lưu lại. Trụ trì pháp bảo nghĩa là Phật tuy tịch rồi nhưng kinh sách của Ngài còn lưu truyền. Trụ trì tăng bảo nghĩa là Phật tuy tịch rồi nhưng còn các vị xuất gia tu hành kế tiếp làm việc Phật. Vì thế, có một vị sư nào làm chủ trông nom cả một ngôi chùa thì gọi là vị "sư trụ trì". Cũng như nơi làm việc của một cơ quan gọi là trụ sở như trụ sở ủy ban, trụ sở hội đoàn, trụ sở công ty… Còn "trú sở" là nơi ở tạm, nơi trú quán.

Việt kiều: "Kiều" (tiếng Hán-Việt) có nghĩa là trú ngụ ở nước ngoài. "Việt kiều" là tiếng của người bản xứ (Mỹ, Anh, Pháp v.v…) gọi người Việt trú ngụ tại nước họ như ta gọi người Tàu trú ngụ tại nước mình là Hoa kiều vậy. Còn người Việt trong nước gọi đồng bào mình trú ngụ ở nước ngoài là "kiều bào". Nói chung, những người dân bất cứ của nước nào đến trú ngụ tại một nước khác thì gọi là kiều dân  dân trú ngụ ở nước ngoài).

Yếu điểm: "Yếu điểm" (từ Hán-Việt) có nghĩa là điểm trọng yếu (điểm quan trọng và chính yếu). " Điểm yếu" (từ thuần Việt) có nghĩa là điểm yếu kém, đồng nghĩa với "nhược điểm" hoặc "khuyết điểm" (điểm thiếu sót) đều là những từ Hán-Việt. Có rất nhiều người, kể cả một số nhà văn, nhà báo đã hiểu nhầm lẫn "yếu điểm" là "điểm yếu" (!).

Wednesday, August 2, 2023

DẠY VỢ

(Chép lại từ Internet)
Đêm tân hôn, chú rể vừa cởi chiếc áo bỏ lên giường, ngay lập tức cô dâu liền cởi áo của mình bỏ lên trên áo chú rể rồi lấy hai chân dẫm lên 2 chiếc áo, thấy lạ chú rể hỏi thì cô dâu thỏ thẻ
- Mẹ bảo làm như vậy là chồng nghe lời và sợ vợ!
Chú rể nghe vậy cười cười ôm hai chiếc áo vào lòng rồi nói
- Mẹ cũng bảo làm như vậy thì vợ chồng yêu thương nhau suốt đời không hề chia lìa nhau.
Vợ bắt đầu quản chồng, bắt đầu từ cái nhỏ. Bảo chồng đổ bô nước đái, chồng cũng làm, đang bận dở dang công việc vợ gọi điện nhà hết nước mắm nói chồng chạy ra chợ mua về cho vợ đang nấu ăn lỡ dở, chồng vẫn vui vẻ làm theo không hề có một tiếng phàn nàn. Đến những việc vợ quản lý cả chuyện chồng giao du với người này người kia, chồng vẫn mỉm cười chiều ý vợ
Đang ngồi uống cafe, vợ gọi một tiếng chồng đứng dậy đi về ngay tức khắc. Chồng uống rượu với bạn, vợ kéo tai là theo vợ về nhà.
Có người châm chọc. Đàn bà như trẻ con, không dạy dỗ, không đánh đập là leo lên đầu lên cổ ngồi như bà nội. Anh là thằng đàn ông mà sao nhu nhược quá vậy, hay là anh bị liệt cái ấy rồi nên vợ tức giận mà quản thúc!
Người bạn thân cáu, chắc kiếp trước mày làm hoà thượng chưa bao giờ nhìn thấy đàn bà! Không ai giống mày, đồ sợ đàn bà, có thằng bạn như mày thật là xấu hổ...
Những lúc như vậy chồng chỉ mỉm cười...
Vợ quản được chồng rất là đắc ý, rất là tự hào với những cô vợ hàng xóm, cứ thế được đàng chân lân đằng đầu rồi vợ lấn sân cả Mẹ chồng, ngay cả Mẹ chồng vợ cũng tỏ thái độ mặt nặng mày nhẹ. Đến một ngày, vợ thủ thỉ với chồng về những điều không phải của mẹ chồng.
Chồng ngồi ngây người buồn buồn, thở dài tâm sự cùng vợ:
- Em biết vì sao anh không đánh em không? Vì mẹ anh đấy. Cả đời mẹ khổ sở vì tính Ba thô bạo, chỉ có điều không hài lòng là câu trước câu sau ông đánh mẹ. Mẹ anh bị Ba đánh đến nỗi bầm tím cả mặt, gãy cả ghế. Mẹ anh vì các con mà chịu nhịn cả đời. Mỗi lần nhìn mẹ bị ba đánh, anh tự thề với lòng mình, lấy vợ sẽ không làm vợ đau một đầu ngón tay. Không phải anh sợ em, vì anh không quên được lời mẹ, là đàn bà sinh ra là để đàn ông yêu thương chứ không phải sinh ra để đàn ông đánh.
Vợ ngây người, không tưởng tượng chồng lại rộng lượng đến thế. Kể từ hôm đó, chồng uống rượu con cà con kê với bạn, vợ không gọi cũng không nắm tai kéo đi, đôi lúc còn bưng nước cho chồng uống. Bạn bè đến nhà nhậu vợ vui vẻ phục vụ, chạy đi mua cái này cái nọ về cho chồng cùng bạn bè nhâm nhi
Bạn bè và hàng xóm thấy vợ thay đổi vô cùng ngạc nhiên. Có người hỏi anh chồng:
- Mày dạy vợ cách gì mà cô ấy thay đổi tính nết 100% thế?
Chồng nghiêm túc trả lời:
- Đánh đàn bà chỉ dạy cho đàn bà khẩu phục. Còn yêu thương đàn bà sẽ dạy đàn bà tâm phục!
Cứ sống và làm như vậy, bạn sẽ có một tình yêu đẹp và viên mãn cho đến cuối đời ...
Hãy để hôn nhân luôn là cái nôi của hạnh phúc
Hãy thấu hiểu , độ lượng và bao dung !!!
(Sưu tầm)

Saturday, July 15, 2023

Đàm Hà Phú - Đôi ba đồng bạc

Tác giả: Đàm Hà Phú

Hẻm nhỏ, lại cụt, có 53 nóc nhà. Tuy 53 nóc nhà nhưng mà tới gần trăm hộ dân, do có mấy căn nhà cũ, hai ba gia đình cùng sống chung.

Trong hẻm cũng đủ loại người, có mấy người già ưa ngồi uống café sữa trong cái ly nhỏ xíu, đựng trong chén nước sôi giữ ấm, rồi gác chéo chưn nói chuyện đời xưa. Có mấy đứa thanh niên mua hàng vô tội vạ, shipper xanh đỏ ra vô hẻm liên tục. Có người làm hãng sở, sáng sơ mi cà vạt ra xe hơi đi làm như trong phim Hồng Kông. Hẻm có chó, có mèo, có gà ta, có gà tre, thậm chí có nhà còn nuôi cả gà đá.

Hẻm nhỏ nên mọi người đều biết nhau, có thể không biết rành hết mọi người, nhưng ai trong hẻm cũng phải biết bà Tư. Bà Tư nhà khá giả, có đội xe tải, lính của bả toàn lái xe và lơ xe tải, xăm trổ kín người, tuần nào cũng tụ về cái bãi xe cuối hẻm nhậu.

Nhà Bà Tư đầu hẻm, nguyên một vách tường ngang cửa nhà bà Tư thay vì xây hàng rào làm sân thì bà Tư để trống, chỉ láng xi măng. Sáng cho vợ chồng chị Liên với đứa nhỏ bán cơm tấm và hủ tiếu, buổi chiều thì nguyên nhà cô Giàu bán cháo vịt với gỏi cuốn. Ai ra vô nhà bà Tư đều sực nức mùi đồ ăn, mấy người đó buôn bán được, cũng muốn gửi chút tiền gọi là "thuê mặt bằng" cho bà Tư, bà Tư khoát tay, nhớ sạch sẽ giùm tao là được rồi, đôi ba đồng bạc, nghĩa lý gì.

Đó là câu cửa miệng của bà Tư, đôi ba đồng bạc, nghĩa lý gì, cứ cái gì liên quan tới tiền là nghe giọng bà Tư, đôi ba đồng bạc, nghĩa lý gì, bả nói riết rồi cả xóm nói liệu theo bả. Bữa có ông kia đi nhậu về, hứng chí lên cho thằng tài xế tắc xi 500 ngàn, thằng tài xế không dám lấy, đem vô gõ cửa trả lại. Ổng đứng trong nhà cũng la câu y chang, đôi ba đồng bạc mà, nghĩa lý gì, lấy đi chú em. Bà Tư nghe xong bật cười, đù má bắt chước tao.

Bà Tư xuất thân đâu ngoài Quảng, bà theo chồng lưu lạc vô Sài Gòn từ trước 75. Sau 75, chồng bà Tư chết, để lại bà với 5 đứa con nhỏ. Bà tư trở thành trùm vượt biên, bà Tư từng vượt biên tổng cộng 17 lần, trong đó bị bắt nhốt chỉ có 2 lần, còn lại do anh em biên phòng thấy tội, thấy quen, thấy người phụ nữ ôm 5 đứa con nên họ thả về. Một tay bà Tư nuôi 5 đứa con, làm đủ mọi thứ để mưu sinh, mà ngon lành nhứt tới giờ là tổ chức một đội xe vận chuyển cho mấy chợ đầu mối.

Năm người con của bà Tư chỉ có đúng một người đi học đàng hoàng, đó là cô con gái duy nhứt của bà Tư, người được cưng chiều nhứt nhà. Cô học giỏi, lãnh học bổng, rồi ra nước ngoài học và lấy chồng định cư luôn ở bển. Bà Tư làm được nhiêu tiền mua thêm đất, cất nhà gần bên, nên bốn ông con trai còn lại cũng ở loanh quanh trong hẻm.

Họ vẫn tụ tập qua nhà bà Tư nhậu, buổi chiều, cuộc nhậu như mọi cuộc nhậu ở Sài Gòn, vài lon bia và dĩa thịt vịt mua của nhà cô Giàu, ngay cửa, bữa nào vui thì mở ka rao kê ca, cũng mấy bản nhạc bolero nhừa nhựa. Cả bốn người họ đều xuất thân tài xế hoặc bốc vác, đều đen đúa vạm vỡ, giọng nói vẫn mang âm vị xứ Quảng rổn rảng, và cũng ưa khoát tay: đôi ba đồng bạc...

Những ngày tháng Bảy, Sài Gòn bắt đầu phong toả, hẻm cũng gần ủy ban phường nên dân phòng tới chốt luôn. Dịch bệnh lan ra quá nhanh, nỗi sợ dịch bệnh và sự thiếu thốn của những ngày thành phố bị phong tỏa đều thê thảm như nhau.

Nhà chị Liên dính đầu tiên. Chị Liên vẫn hay mua hàng trên mạng, và không biết lần mua hàng nào đó chị đã bị lây. Bà già má chồng chị Liên trở nặng ngay lập tức. Hai chiếc xe cấp cứu với những nhân viên y tế xanh lè kín mít tới đưa cả nhà họ đi, con bé 12 tuổi hằng ngày bưng hủ tiếu cũng bị hốt theo, dù nó âm tính. Rồi nhà cô Giàu cũng dính, lây thêm một nhà nữa. Rồi xịt khuẩn mù mịt, rồi hàng rào, rồi giăng dây trắng đỏ… như mọi con hẻm khác, ở Sài Gòn.

Hai tuần sau con bé con chị Liên trở về hẻm bằng xe của công an. Nó bận bộ đồ xanh kín mít, ôm theo hũ cốt của bà nội nó. Nó nói ba nó nằm chỗ khác, mẹ nó nằm chỗ khác, giờ cũng không liên lạc được. Nó vẫn âm tính nên người ta trả về nhà theo dõi, nhường chỗ cho người khác, ở trỏng đông lắm rồi.

Bà Tư nói mày về ở với ai? Nhà còn ai đâu mà ở. Cũng không ai dám chứa con bé, âm tính vậy chớ biết đâu nó dương trở lại, ai cũng xầm xì. Bà Tư nói thôi vô nhà tao ở. Kệ mẹ, không lẽ bỏ con nhỏ đứng ngoài hẻm hoài. Con bé đưa hũ cốt bà nội về nhà, rồi quảy ba lô qua nhà bà Tư ở. Nó khóc hoài. Bà Tư nạt nó vang cả con hẻm, bà nội mày già thì chết thôi, không bịnh này cũng bịnh khác mà. Ba má má nằm viện ít bữa rồi về, ở đây tao nuôi, có gì đâu mà khóc, cười lên cái cho sáng cái nhà coi.

Đội xe bà Tư có hai chiếc được cấp mã QR để chở hàng rau củ quả từ Tây Nguyên về Sài Gòn, chủ hàng bao ăn ở xét nghiệm cho tài xế mà không ai chịu lái, đám tài xế né hết. Bà Tư biểu hai ông con trai, thôi tụi mày lái đi, chở rau củ về cho người ta ăn nữa, chớ ăn cơm với cá khô hoài ỉa không ra, tội người ta. Rồi bà Tư đưa tiền biểu hai ông con trai mua thêm rau củ quả, chở về hẻm.

Mới đầu bà Tư để cái bàn, là mấy cái bàn cơm Tấm của chị Liên, kê trước cửa nhà, chất rau củ trái cây lên đó, kêu mọi người trong hẻm ra lấy về ăn. Mà mấy nhà có người dính, hoặc mấy nhà không muốn ra đường thì không tới lấy. Bà Tư phiền quá mới đi dọc hẻm nói, thôi bà con mỗi nhà để giùm tui một cái rổ trước cửa. Tui biểu thằng Út đem rau củ quả bỏ vô rổ, đem vô ăn.

Vậy là ông Út nhà bà Tư thêm nhiệm vụ, mỗi khi xe rau củ trái cây về, vác xuống nhà, chia làm nhiều bịch nhỏ, rồi đi dọc hẻm, bỏ vô cái rổ trước nhà mỗi người. Để ngoài nắng chút cho chết mẹ con vi rút đi, lời bà Tư hay nói, rồi ai nấy đem vô nhà nấu ăn. Ở đâu thiếu rau củ chớ hẻm này không thiếu, mỗi nhà còn được cam, chanh, sả, trái cây… đủ thứ.

Ba tuần sau thì chồng chị Liên về. Anh tiều tụy như một cái xác khô, nhưng không phải do bệnh, mà buồn, mẹ mất, vợ còn nằm đâu chưa biết. Anh đón con bé từ nhà bà Tư, cúi đầu cám ơn bà Tư rồi dẫn con bé về nhà. Bà Tư xúc cho một bao gạo, một túi đồ ăn, một bao rau củ, hai cha con lục đục vác về nhà.

Hai cha con loay hoay ở nhà được ít bữa thì xe quân đội tới, chị Liên về, trong một cái hũ. Anh chồng ráo hoảnh, mắt xa xăm vô hồn, im lặng. Còn con bé nó cứ khóc miết. Bà Tư lại chạy qua, nói thôi để đó, hết dịch làm cái đám sau, giờ hai cha con mày ráng sống đi, cho mẹ mày ở trển yên lòng.

Rồi không biết lây ai, tới lượt anh Út nhà bà Tư dính luôn, mà lúc này cả thành phố đang cao điểm dịch, các bệnh viện đều quá tải, anh Út không đi viện nữa, phải tự nhốt mình trong nhà và uống thuốc theo đơn bác sĩ. Không có ai đi phát rau củ thì bà Tư tự đi.

Mỗi khi xe rau củ về, mấy ông con chất xuống cho mẹ, rồi bà Tư tự chia. Buổi chiều, bà Tư kêu anh chồng chị Liên phụ, đẩy cái xe đẩy hàng của mấy thằng tài xế bỏ trong bãi, chất đầy rau củ, trái cây, gạo… bà đi bỏ mỗi nhà một bịch. Xóm riềng cảm ơn bà Tư hoài cũng ngại, cả tháng ăn rau củ của bà Tư mà, có người mới về hẻm không biết, ráng cột tiền vô cái rổ, năn nỉ bà Tư cầm tiền giùm. Bà Tư thấy tiền bèn la lớn, nè, ra lấy tiền vô đi, cái này tao cho mà, đôi ba đồng bạc, nghĩa lý gì, chết có mang theo được đâu, đù má.

ĐÀM HÀ PHÚ 01.12.2021 

Friday, July 7, 2023

MÌNH GIÀ RỒI

(Sưu tầm từ Internet)

mình già rồi nên hãy thật bình tâm
đừng nóng vội khi hiểu lầm chợt đến
đừng cố tình làm vơi đi thương mến
sống chân thành, đoàn kết sẽ đẹp hơn!
tập mỉm cười và tập nói biết ơn
tập cảm thông, buông oán hờn giận dữ
đừng cố gim trong lòng mọi thứ
ta cứ mỉm cười...ta biết đủ là vui!
mình già rồi...quên chuyện cũ đi thôi
người ta ghét mình lâu rồi chắc giờ cũng mệt
thời gian trôi, thật, giả, đúng sai tự người ta đều biết
kẻ tiểu nhân cố tình...ta thua thiệt, có làm sao ?
mình già rồi chẳng quan trọng thấp, cao
chẳng quan tâm ai thế nào nhiều nữa
sáng thức dậy, thấy bình minh ở cửa
thấy người thân yêu mạnh khỏe đã vui rồi!
mình già rồi, cứ yên lặng vậy thôi!
(Sưu tầm từ Internet)