Wednesday, January 18, 2023

Mình ăn Tết hay Tết ăn mình? - VnExpress

Thấy trên FB, đăng bài "Mình ăn Tết hay Tết ăn mình?" không để nguồn hay vỏn vẹn hai chử st (sưu tầm). 
Dù không phải là tác giả, nay trích lại một phần từ
https://vnexpress.net/minh-an-tet-hay-tet-an-minh-3351894.html
đăng từ năm 2016 của Nguyễn Duy Nhân cho rỏ:
 
Thứ tư, 3/2/2016, 10:42 (GMT+7)
Mình ăn Tết hay Tết ăn mình?

Tết là những ngày vui được mong đợi nhất trong năm nhưng cũng có thể là ác mộng đối với nhiều người.

Tết là những ngày vui được mong đợi nhất trong năm nhưng cũng có thể là ác mộng đối với nhiều người. Quan trọng, bạn làm chủ Tết hay Tết sẽ làm chủ bạn.

Sau đây tôi liệt kê ra 7 trường hợp khá phổ biến, còn gọi là "Tết thất bát" mà gia đình nào vướng phải thì coi như "hết Tết".

….

Nguyễn Duy Nhân

Tuesday, January 17, 2023

Bài thơ: Xem tiểu thuyết “Tờ chúc thư” cảm đề (Tản Đà - 傘沱)

Thật có hay là mắc tiếng oan
Kém năm trăm nữa đủ ba ngàn!
Hơi đồng đã sạch mồm ông lớn
Mặt sắt còn bia miệng thề gian
Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn
Cho nên quân nó dễ làm quan
Đào mà đào được nên đào mãi
Mềm cứng bây giờ đất Vĩnh An?

(An Nam tạp chí, số 8, 1927)

Tuần phủ Vĩnh Yên là Đào Trọng Vận nhân một vụ kiện tranh chấp gia tài đã ăn của đút gần 3000 đồng. Tản Đà gợi ý cho Ngô Tiếp là nhân viên của toà soạn An Nam tạp chí viết lại truyện này lấy tên là Tờ chúc thư.

Nguồn: Tản Đà toàn tập - tập I, NXB Văn học, 2002

Monday, January 16, 2023

Mùa Xuân Nào Ta Về (Lam Phương)

Mùa Xuân Nào Ta Về
Tác giả: Lam Phương
 
Mùa xuân nào là ta về
Mùa xuân nào là ta về
Về quê hương yêu dấu sống bên mẹ cha

Về sống cạnh dòng sông hiền
Về nghe giọng hò ba miền
Về thăm riêng đôi má lún sâu đồng tiền

Ngày đầu xuân trên xứ xa
Tình đồng hương thêm thiết tha
Sao vẫn nghe trong lòng mình như cay đắng

Trời mùa xuân đây lắm hoa
Đường ngựa xe như sóng xa
Sao thế gian như còn mình ta với ta

Sài Gòn ơi xin chờ ngày tôi về
Tôi mơ một chiều trên phố Bô-na
Mưa nhạt mưa nhòa hình bóng em qua
Kỷ niệm êm đềm làm lòng tôi tê tái

Sài Gòn ơi bây giờ là vẫn còn
Con sông hiền hòa sóng nước long lanh
Xa lộ Biên Hòa lều mái trăng thanh
Kỷ niệm êm đềm trong tiếng hát ngày xanh

Mứt Tết - ăn để 'chết'?

TH - Theo Depplus.vn/MASK, 29/01/2016 21:04

Sắp đến Tết. Cứ đến dịp này, người người nhà nhà lại lo sắm sửa, sao cho bàn thờ gia tiên đủ đầy đẹp mắt, nhà cửa lộng lẫy, mong rước tài lộc an khang.

Có nhiều thứ thuộc về bản sắc, văn hóa, gắn chặt lấy cội nguồn căn nguyên không sao thiếu thốn trong mỗi dịp Tết, ấy là mai vàng đào thắm, bánh tét bánh chưng...và mứt Tết.

Thế nhưng đã nhiều năm rồi, mứt Tết dù vẫn còn được sản xuất, bày bán nhưng không còn được nhiều người thích thú, mong đợi thưởng thức. Người ta nói vui với nhau "Ăn mứt Tết, ăn để...chết à?

Mứt tết là một trong những mặt hàng rất được ưa chuộng thời bao cấp

Cách đây khoảng vài chục năm, trong thời bao cấp, mỗi khi Tết đến xuân về, nhân viên Nhà nước hay các gia đình ở thành thị sẽ được mua phân phối một hộp mứt trong túi quà Tết.

Hộp mứt bằng giấy các tông mỏng, trang trí đơn giản, chỉ có vài "vị" quen thuộc: Mấy lát mứt bí xanh, cà rốt, vài hạt lạc, hạt sen, loằng ngoằng ít mứt dừa và may mắn có hộp thêm được vài quả táo Tàu màu nâu sậm khi ấy là niềm mong mỏi của hết thảy người lớn trẻ nhỏ.

Miếng mứt ngọt ngào mang dư vị của một thời thiếu thốn, nhung nhớ mãi về sau.

Ngày nay, trên bàn thờ cúng gia tiên ngày Tết vẫn thường có hộp mứt thập cẩm, đóng hộp đẹp mắt nhưng thường nằm im lìm trên bàn thờ, trong góc tủ, lặng lẽ qua hết mùa Tết, có khi đến độ mốc thếch, ra giêng bị bỏ đi chứ chẳng ai ăn.
Vì sao nên nỗi...

Vì "bẩn"

Có nhiều nơi, cả làng sống khỏe với nghề làm mứt cổ truyền. Nhưng mỗi đợt cận Tết, người ta lại phanh phui ra hỡi ôi nhiều vấn đề.

Tới các làng nghề sản xuất, la liệt trong nhà, ngoài vỉa hè, sân nhà văn hóa, đường đi, thậm chí là cạnh...bãi rác là các nguyên liệu làm mứt.
Từ các xưởng sản xuất che chắn tạm bợ, người ta thấy mùi hương ngọt ngào, béo ngậy phả ra thơm phức, hấp dẫn thế nhưng các công đoạn ngấu đường, xào mứt, đóng gói đều hết sức mất vệ sinh.

Có kinh hãi không khi hết video lại tới hình ảnh phóng sự phơi bày những nền nhà ướt nhoẹt; những chảo, thìa cáu bẩn bám màu nâu đen; những nong nia đựng mứt lộ thiên mặc sức để ruồi bâu muỗi đậu.

Năm nào cũng là những hình ảnh ấy, năm nào cũng xử phạt, cũng răn đe nhưng chẳng năm nào thấy sự đổi khác.

Quy trình làm mứt sao cho nhanh, cho kịp cung cấp cho các đầu nậu khiến các công đoạn chế biến trở nên qua loa, úi xùi. Vô tình, hương vị mứt đã chẳng thể thơm ngon.

Người dân các vùng sản xuất đã tự tay phá bỏ thương hiệu đã gây dựng lâu năm, cho người tiêu dùng cái nhìn ác cảm về thứ truyền thống tên gọi Mứt Tết.

Vì lo mứt "ngậm" hóa chất độc hại

Hộp mứt thập cẩm bao giờ cũng có nhiều màu sắc, nhìn thôi đã thấy đẹp mắt vô cùng.

Thế nhưng mở hộp mứt ra, người ta dễ dàng nhận thấy mùi vị công nghiệp sực nức chứ không còn là mùi thơm tự nhiên của trái chín cây, củ thu hoạch trong vườn.

Đủ thứ mứt bí, mứt lạc, mứt dừa màu sắc đẹp đến thành quá "lạ", xanh đỏ hồng vàng đủ cả, chẳng thấy chất liệu thiên nhiên đâu mà chỉ thấy rõ màu hóa học.

Người ta đã bắt tận tay bao cơ sở gia công, thậm chí cho các thương hiệu tên tuổi sử dụng phẩm màu giá rẻ để tạo màu mứt, mứt bí thì dùng thuốc tẩy trắng làm tăng độ trắng...

Lo ngại xuất xứ

Không khó để tìm kiếm các kết quả về mứt "rởm", mứt Tết có xuất xứ từ bên kia biên giới.
Ngày nay nhiều tiểu thương nắm bắt thị hiếu rất nhanh, nhập những nguồn hàng Trung Quốc giả các vùng sản xuất nổi tiếng tại Việt Nam để tung ra thị trường các sản phẩm mứt "nhái" nguy hiểm.

Không ai biết rõ nguồn gốc nguyên liệu, chẳng ai tận mục quy trình chế biến các loại mứt này khi chúng đã bị biến báo thành "hàng Việt Nam chất lượng cao" phục vụ người tiêu dùng.

Ấy là còn chưa nói, người ta hay mang mứt Tết đi biếu tặng, tâm lí mình mua, người khác dùng khiến thứ của biếu thành của lo, người nhận không khỏi hoang mang về thứ mình nhận được.
Tết ngày nay đã không còn thiếu thốn, người tiêu dùng không thiếu sự lựa chọn các mặt hàng bánh kẹo, hoa quả khô cho mấy ngày Tết tươm tất. Mứt Tết cổ truyền dần mai một, buồn thay lại chẳng mấy người quan tâm...

Sunday, January 8, 2023

Gửi mấy ông mê bóng đá: VỢ THẰNG NÀO THẰNG ẤY CHỊU

(Sưu tầm)
Chồng đang ngồi xem World cup, chị vợ đến ngồi bên vừa cắn hạt hướng dương vừa luôn mồm hỏi:
- Thằng kia đi đá bóng mà mặc complet, thắt caravate như chú rể ấy chồng nhể?
- Nó là huấn luyện viên mà? – Bất đắc dĩ, anh chồng cáu kỉnh đáp.
- Thằng kia đá kiểu gì, bóng chuyền đến không đá mà lại tránh đi thế nhể?
- Ông ấy là … trọng tài!
- Thế trọng tài cho thằng kia cái gì, mà không cầm lại quay đi. Khinh người thế?
- Không phải cho cái gì, đấy là phạt thẻ vàng!
- Ô kìa, gôn trống không sút vào đi mà còn quay ngược lại?
- Nó là thủ môn, sút vào gôn nhà à?
- Ôi cậu kia đùi to thế nhỉ?
- Ra xem bóng đá hay ra ăn với NGẮM ĐÙI GIAI ĐẸP không biết? Xem một tý cũng không yên!
Nói rồi anh chồng đùng đùng bỏ ra ngoài, rút điện thoại gọi cho bố vợ:
- A lô bố ạ, con nhờ bố một tý …
Mới nghe đến đấy, ông bố vợ ngắt lời luôn:
- Mày lại định … GỬI VỢ về nhà tao, để YÊN ỔN XEM BÓNG ĐÁ đúng không? Tao cũng vừa gọi điện định gửi mẹ vợ mày về nhà ông ngoại, nhưng ông ấy không nghe. Ông ấy bảo:
"Vợ thằng nào thằng ấy chịu".
Vậy giờ, tao cũng tuyên bố:
"VỢ THẰNG NÀO … THẰNG ẤY CHỊU!"

Wednesday, November 23, 2022

GS.TS Nguyễn Đức Dân: Tiếng Việt đang “dài” ra!

SGTT.VN - Trong một chương trình Chào buổi sáng (VTV1) mới đây, viên sĩ quan cảnh sát giao thông trả lời phỏng vấn rằng: "Chúng tôi đã xác định được những cơn mưa kéo dài trên một tiếng đồng hồ hoặc dưới một tiếng đồng hồ gây ngập lụt là 53 điểm". Sao không nói: "Chúng tôi đã xác định được 53 điểm cứ mưa to là ngập" cho gọn?

Cũng chương trình này, hàng ngày vẫn ra rả "người tham gia giao thông", "các phương tiện tham gia giao thông". Sao không nói "người đi lại", "xe cộ" cho ngắn?

Hiện tượng nói dài đang ngày càng trở nên phổ biến trong sách báo và văn bản tiếng Việt hiện nay. Vì sao?

Dai, dài, nhưng an toàn!

Anh dân quân đánh vần chưa thạo chữ quốc ngữ trong truyện Đôi mắt của Nam Cao đã nói thuộc lòng một bài ba giai đoạn kháng chiến phòng ngự, cầm cự, tổng phản công… "dài đến năm trang giấy". Những người này cứ nói ra "là thấy đề nghị, yêu cầu, phê bình, cảnh cáo, thực dân, phát xít, phản động, xã hội chủ nghĩa, dân chủ với cả tân dân chủ nữa…" (trích Đôi mắt, 1948). Cách nay 63 năm đã xuất hiện trên cửa miệng người dân bình thường những khái niệm cao xa mấy ai hiểu hết ý nghĩa này. Sáu, bảy thập
kỷ là khoảng thời gian tạo ra hai thế hệ, đủ dài để hình thành thói quen nói năng đúng giáo điều mà không cần hiểu thấu đáo. Điều này dẫn tới hệ
luỵ là xã hội hình thành thói quen chấp nhận, tư duy thụ động, không muốn lật lại nghĩa lý của từ ngữ, câu chữ, khái niệm và lập luận khi tiếp nhận văn bản. Vả lại, nếu ai đó muốn bình luận sẽ tạo ra những lời nghịch nhĩ và trở thành "người có vấn đề". Kết quả là người ta lo nói năng an toàn, cầm giấy phát biểu theo những giáo điều, dần dần hình thành thói quen kết luận mà không chú ý tới lý lẽ thuyết phục. Nhiều người nghèo đi về ngôn từ và tư duy, nhưng vẫn cần thể hiện mình. Vậy là sinh ra lối nói sang trọng với nhiều từ Hán – Việt nhưng lại không hiểu thấu đáo và những câu hùng hồn dài dòng rỗng nghĩa.

Những lối nói dư thường gặp

Qua phim truyền hình và một số chương trình truyền hình gần đây, có thể bắt gặp những lối nói dư sau:

Dùng lặp hai từ Hán – Việt và thuần Việt đồng nghĩa: như "Nạn rải đinh tái xuất hiện trở lại" (Chào buổi sáng, 6.5.2011). Tái xuất hiện là xuất
hiện trở lại. Nói nạn rải đinh "xuất hiện trở lại" là đủ. Và "Mời các bạn nghe những tin tức cập nhật đầu tiên trong ngày" (Chào buổi sáng, 13.1.2010). "Cập nhật" là trong ngày. Nói "tin tức đầu tiên trong ngày" là đủ. Nguyên nhân chính của loại dư quá phổ biến này là trong nhận thức
của người Việt hiện nay, nghĩa của nhiều yếu tố Hán – Việt đã "mờ" đi nên nhiều người không thấy "dư" nữa.

Lặp lại những diễn đạt đồng nghĩa: như "Mục đích cô đến đây để làm gì?" (phim Cuộc gọi lúc 0 giờ, tập 18, VTV3). Sao không biên tập thành "Cô
đến đây làm gì?" cho gọn? Lại nữa: "Chắc có lẽ là vậy" (phim Cuộc gọi lúc 0 giờ, tập 19). "Chắc" và "có lẽ" là hai từ thể hiện hành vi phỏng đoán một khả năng không chắc chắn. Nói "Chắc vậy" hoặc "Có lẽ vậy" là đủ.

Đưa vào lời nói những yếu tố đương nhiên tồn tại: như "Anh xin lỗi! Anh đã tát vào má em" (phim Sự quyến rũ của người vợ, VTV3, 1.6.2011). Một
khi mở bàn tay đánh vào má thì gọi là "tát", đánh vào mông gọi là
"phát", đánh vào mồm miệng gọi là "vả", đánh vào tai gọi là "bạt". Vậy nói "Anh xin lỗi! Anh đã tát em" là đủ.

Nói dư thành sai: như "Ở Việt Nam chủ yếu có mấy loại gấu? Gợi ý: hai, ba hay bốn?" (Đấu trường 100, VTV3, 30.5.2011). Đáp án (lời MC): "Hai. Không có thêm loại gấu nào nữa đâu". Từ "chủ yếu" khiến câu hỏi định lượng này mang tính xác suất. Đáp án "hai" khiến người nghe nghĩ rằng còn một loại gấu thứ ba (thứ yếu) nữa. Dù 99,9% gấu ở Việt Nam là hai loại gấu ngựa và gấu chó thì vẫn có 0,1% thuộc loại gấu thứ ba. Nói như MC "Không có thêm loại gấu nào nữa đâu" là không chuẩn. Còn như, nếu chỉ có hai loại gấu thì từ "chủ yếu" làm câu hỏi trên sai.

Ví dụ khác: "Sáng tác này của Trần Hoàn vào năm nào: a) 1948, b) 1958, hay c) 1968?" Đội A: 1958. Lời MC: "Đáp án này hoàn toàn sai"; Đội B:
1948. Lời MC: "Vâng, hoàn toàn chính xác!" (Trò chơi âm nhạc, VTV3, 29.7.2011). Nếu 1948 là hoàn toàn chính xác, 1958 là hoàn toàn sai thì
năm nào là chính xác không hoàn toàn, năm nào là sai không hoàn toàn? MC nói dư từ "hoàn toàn".

Dùng chập những cụm từ đồng nghĩa: như "Một nữ tử tù trốn thoát, điều này chưa từng xảy ra bao giờ từ trước đến nay" (phim Nữ tử tù, VTV3,
17.5.2009). "Chưa từng" là chưa bao giờ và cũng là từ trước đến nay chưa xảy ra. Vì vậy, câu trên dư chập ba. Có ba cách nói ngắn hơn: "điều này
chưa xảy ra bao giờ"; "điều này chưa từng xảy ra" và "điều này từ trước đến nay chưa xảy ra".

Thói quen nói năng đúng giáo điều mà không cần hiểu thấu đáo dẫn tới hệ luỵ là hình thành thói quen chấp nhận, tư duy thụ động, không muốn lật lại nghĩa lý của câu chữ, khái niệm và lập luận khi tiếp nhận văn bản. Đây là nguyên nhân chính dẫn tới lối nói dư thừa.

GS.TS Nguyễn Đức Dân
http://sgtt.com.vn/Khoa-giao/152085/Tieng-Viet-dang-%E2%80%9Cdai%E2%80%9D-ra.html

Tuesday, November 1, 2022

Than Nghèo

Tác giả: Nguyễn Công Trứ

Chửa chán ru mà quấy mãi đây,
Nợ nần dan díu mấy năm nay.
Mang danh tài sắc cho nên nợ,
Quen thói phong lưu hóa phải vay.
Quân tử lúc cùng thêm thẹn mặt,
Anh hùng khi gắp cũng khoanh tay.
Còn trời, còn đất, còn non nước
Có lẽ ta đâu mãi thế này ?

Có lẽ ta đâu mãi thế này,
Non sông lẩn thẩn mấy thu chầy.
Đã từng tắm gội ơn mưa móc,
Cũng phải xênh xang hội gió mây.
Hãy quyết phen này xem thử đã
Song còn tuổi trẻ chịu chi ngay ?
Xưa nay xuất xử thường hai lối,
Mãi thế rồi ta sẽ tính đây.

Mãi thế rồi ta sẽ tính đây,
Điền viên thú nọ vẩn xưa nay.
Giang hồ bạn lứa câu tan hợp
Tùng cúc anh em cuộc tỉnh say.
Tòa đá Khương Công (1) đôi khóm trúc,
áo xuân Nghiêm Tử (2) một vai cày
Thái bình vũ trụ càng thong thả,
Chẳng lợi danh gì lại hóa hay.

Chẳng lợi danh gì lại hóa hay,
Chẳng gì phiền lụy chẳng ai rầy.
Ngoài vòng cương tỏa chân cao thấp,
Trong thú yên hà mặc tỉnh say.
Liếc mắt coi chơi người lớn bé
Vểnh râu bàn những chuyện xưa nay.
Của trời trăng gió kho vô tận,
Cầm hạc (3) tiêu dao đất nước này.


(1) Khương Công: tức Khương Thượng (còn được gọi là Khương Tử Nha, Lã Thượng, Lã Vọng) thường ngồi câu ở bến sông Vị trước khi ra giúp vua Chu Văn Vương.

(2) Nghiêm Tử: tức Nghiêm Tử Lăng, người đời Đông Hán, trước khi đắc dụng thường đi cày ruộng ở núi Phú Xuân.

(3) Cầm hạc: điển tích Triệu Thanh Hiến đời Tống đi làm quan ở đất Thục chỉ đem theo một cây đàn và một con chim hạc.